RSS Feed
  1. Songkran – Món Thái – Sài Gòn

    May 17, 2012 by enat

    Bạn mình rủ mình đi ăn món Thái mới mở gần công ty của bạn mình trên đường Cao Bá Nhạ, quán có tên nghe rất dễ thương – Songkran (Songkran là Tết cổ truyền của Thái Lan). Vốn rất lậm món Thái nên mình OK đi liền. Quán này theo kiểu budget, cái gì cũng vừa phải – diện tích vừa phải, bàn ghế bình thường, không trang trí cầu kỳ, giá menu tầm 100.000 ~ 150.000 / món, riêng trang lẩu giá 280.000/ lẩu (lẩu của Spice 350.000). Trong bụng hy vọng với range giá này, mai mốt có chỗ ăn món Thái giá mềm mềm xíu :p đáp ứng mỗi khi miệng ghiền mà bụng tiếc tiền :D

    Mình gọi món Pad Thai, mực 1 nắng nướng và Tom Yum Kung. Ba món này đều 99.000 đồng/ món. Món đầu tiên – Tom Yum Kung – được dọn lên là mình bật ngửa liền, đến món thứ 2 là Pad Thai thì mình hủy luôn món thứ 3 và tính tiền.

    [Food styling] bài [Songkran - Món Thái - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Rất nhiều nước và có rất nhiều "óc trâu" li ti trắng trắng của bột béo chưa tan]

    [Food styling] bài [Songkran - Món Thái - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Hủ tiếu xào Pad Thai - thiếu giá, thiếu chanh, dư cà chua]

     

    Phục vụ có hỏi mình là bộ mình ăn món Thái không quen hả, mình trả lời là anh đẻ bên Thái em ơi, nhưng mà mấy món này anh chưa ăn bao giờ hết. Pó tay luôn. Công bằng mà nói thì Pad Thai xào tạm được, nhưng chỉ tạm thôi, còn món Tom yum kung thì kinh khủng quá. Phục vụ bưng nguyên tô nước cho mình lỏng tỏng có mấy cục nấm rơm, cái lá chanh, 3 con tép, chỉ vậy thôi. Sau đó phục vụ có hỏi mình góp ý về món ăn mình cũng không biết góp ý sao, vì lúc đó mình đang bận “đơ” – “đơ” chưa xong…
    Đầu tiên và quan trọng nhất là hương vị này không giống Tom Yum, cái này rất khó comment vì nó mơ hồ, nhưng mình nghĩ nếu vì mức giá này mà không cho thêm tôm được thì ít ra phải cho thêm nấm vào (thường là nấm bào ngư) nhìn cho nó xôm tụ cái tô lên, chứ bây giờ nhìn giống cái hồ bơi quá. Rồi khi dọn ra cho khách phải có topping một cọng ngò cho xanh xanh, vài cọng ngò gai cho thêm sắc màu, cho đúng điệu Tom Yum. Nước cốt dừa thì phải cho đúng nước cốt dừa, còn cho bột béo như ở đây thì phải đánh cho bột tan hết rồi lược lại qua rây trước khi cho vào tô cho khách, chứ để bột béo lợn cợn nhìn kỳ quá. Và quan trọng phải đặt mình vào vị trí của khách để trả lời câu hỏi nếu mình là khách mình sẽ “happy” với món ăn như vầy không?
    Khi tính tiền xong quán có cho mình 2 cái phiếu giảm 15% cho lần sau, nhưng không biết bao giờ mình mới có dịp sử dụng đến đây.

     

    Quan Thai Songkran
    60 Cao Ba Nha, P. Nguyen Cu Trinh, Q.1
    Tel: (08) 22 181789


  2. KOKO BLACK – Chocolatier – Melbourne

    May 17, 2012 by enat

    Cái quán này thì không có ở Sài Gòn, ở tuốt Melbourne, nhưng mình cũng ghi note lại 1 số hình ảnh để mọi người khi nào có dịp đến Melbourne thì ghé qua thử, và cũng là ghi lại kỷ niệm cho riêng mình ^^

    [Food styling] bài [KOKO BLACK - Chocolatier - Melbourne] thuộc mục [an]

     

    Quán nằm ở khu người Ý, trên đường Lygon – nơi buổi tối chộn rộn đông đúc, vì mấy cái nhà hàng xung quanh bưng bàn ra “giữa lộ” cho khách ngồi, rồi nhân viên phục vụ thì đi qua đi lại bưng thức ăn từ trong ra, bưng chén bát dzọn vào trong rất là nhộn nhịp (nhưng không có hỗn độn). Đi ngang qua những quán ở đây, mình liếc nhìn xem người ta ăn cái gì, thì thấy đĩa nào cũng rất shinh đẹp và hấp dẫn (mặc dù nhìn vào hok biết tên món gì).

     

    Quán này có khu vực bên dưới bán chocolate tươi và chocolate đóng gói sẵn, em nào em nấy nhìn còn sexy hơn em Ngọc Trinh :p có mấy viên mắc tiền còn có 1 ít vàng bên trên nữa (gọi là gold flake áh), không biết ăn vào rồi không bài tiết được, có bị sỏi thận không ta, (thắc mắc, thắc mắc). Đi lên cái cầu thang gỗ chật chật là khu trên lầu, khu này có chỗ ngồi cho khách uống nước và ăn bánh.

    [Food styling] bài [KOKO BLACK - Chocolatier - Melbourne] thuộc mục [an]

    [Food styling] bài [KOKO BLACK - Chocolatier - Melbourne] thuộc mục [an]

    Vì đến đây lần đầu, nên nói chung là hơi phân vân, vì thấy món nào cũng miêu tả sao hấp dẫn quá. Vậy thì mình quyết định uống chocolate đen và ăn cái bánh mà chỉ đọc thành phần thôi là thấy quyến rũ ơi là mời gọi có tên là Vanilla Poppyseed Cake, với phần mô tả bao gồm bánh vanilla poppy seed, kèm lê nấu rượu, rồi còn kem lạnh vị táo và custard nữa chứ. Thử hỏi xem, đọc tới đâu là tưởng tượng ra tới đó, nào là vanilla thơm lừng, poppy seed thì ta sẽ cắn bụp bụp, sau đó có lên nấu rượu vừa thanh vừa thơm, rồi kem táo custard vừa béo vì trứng vừa chua vị táo…

    [Food styling] bài [KOKO BLACK - Chocolatier - Melbourne] thuộc mục [an]

    [Food styling] bài [KOKO BLACK - Chocolatier - Melbourne] thuộc mục [an]

    Wow, vì tưởng tượng nhiều quá, nên khi ăn không có ngon như tưởng tượng nhưng các vị cũng ăn nhậu với nhau lắm :D Mà phải nói là trình bày rất là đẹp, đẹp nhất là cái cọng đường quéo quéo (caramel decoration). Cọng đường này phải nấu đường cho nó chảy ra (caramelize), và phải đạt được 1 nhiệt độ nhất định chính xác (hình như mình nhớ không lầm là 250 độ C, phải có nhiệt kế đo mới làm được), rồi cho nó nguội xíu, mới dùng thìa kéo đường lên, quấn vòng vòng quanh 1 cái ống không dính, rồi gỡ ra là được cái này. Lý thuyết vậy thôi chứ nói và làm là cả một vấn đề áh. Kem cũng không phải là quăng 1 scoop lên, mà được tạo hình “ống cống” nằm vắt vẻo trên cái bánh lồng trong lò xo đường. Bánh này không phải dạng sponge cake mà hình như gần giống muffin vì độ nặng của bột hơi “thick”, không xốp. Àh, 14 đồng thì hơi mắc thiệt đó, vì 14 x 23.000 = 322.000 lận (hix hix, đau bụng, đau bụng)

    Àh, không, ta là dzân chơi không sợ mưa rơi :D … Mưa nữa đi, mưa nữa đi.. i like mưa :D .

    Quán này ở Melbourne có vài địa chỉ, mình ghi địa chỉ chỗ mình ghé thôi ^^

     

    Koko Black
    167 Lygon Street, Carlton VIC
    Tel: (03)9349 2775
    Website: www.kokoblack.com


  3. Le Jardin de Sao Mai – Món Pháp – Sài Gòn

    May 15, 2012 by enat

    Không hiểu sao tên người ta là “Jardin de Sao Mai” mà cái đám bạn mình cứ gọi chỗ này là “Vườn Sao Băng” – chắc lậm phim của nhóm F4 xì tin dâu tây chanh dzây hay sao đó. Nhà hàng này chung chủ với Paris Deli với cafe Terrace áh, nên nhìn xì tai cũng quen quen với Paris Deli, có nghĩa là thiên về trang trí bày trí, bày biện bày biện, chỗ này con gà, chỗ kia con vịt, đằng này cây xương rồng, đằng kia cây hoa huệ (ví dụ vậy) và nhìn tổng thể thì dễ thương.

    [Food styling] bài [Le Jardin de Sao Mai - Món Pháp - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Food styling] bài [Le Jardin de Sao Mai - Món Pháp - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    Tuy là bán món Pháp, nhưng theo kiểu bình thường chứ không phải fine dining, vì thế cách trang trí món ăn, chén đĩa sử dụng cũng theo countryside style (có mấy con gà chạy xà quần xà quần quanh dĩa cũng dễ thương lắm) chứ không phải loại dĩa trắng to như cái nón quai thao, có nhúm đồ ăn nhỏ bé bơ vơ.

    Hôm bữa mình ăn cá, vì hôm trước mới ăn một nùi thịt bò rồi, nên phải kiêng bớt đạm thịt đỏ. Mình gọi món cá chẽm fillet nướng ăn cũng ngon lắm, cá ướp vừa ăn, vắt thêm tí chanh chua chua thơm thơm nữa, và cá cũng thơm mùi rau mùi lắm (vì herbs rải tùm lum trên bề mặt cá trước và sau khi nướng). Món này nhà hàng phục vụ cùng khoai tây luộc, nhưng mình yêu cầu đổi thành khoai tây nghiền, công nhận khoai tây nghiền ăn ngon hơn hẳn, ước gì có thêm một chút phô mai bột và ớt bột, cái mình rắc rắc lên khoai tây nữa ^^.

    [Food styling] bài [Le Jardin de Sao Mai - Món Pháp - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Cá chẽm nè, món này ngon, Tuna thích ^^]

     

    Món Cá thu kiểu vùng Provence gì đó thì bao gồm 1 lát cá thu, rưới đầy sốt lên trên, sốt đó bao gồm nấm rơm, ớt chuông, trái ôlive, và khoai tây luộc, nhưng rưới lên miếng cá nhìn giống món Tàu hơn, vì nhìn nó cứ “lềnh lềnh” như đồ xào của chú Tàu (mà ăn cũng hok ngon nữa)

    [Food styling] bài [Le Jardin de Sao Mai - Món Pháp - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Salad này trang trí nhìn hok đẹp gì hết àh]

    Àh, chỗ này có vài món sử dụng phô mai dê, hix. Mà cái mùi của dê thì không dễ chịu tí nào, nên đã có 2 món không ăn được và phải dzọn xuống đó là salad phômai dê và món lasagna, món phô mai dê thì phô mai nó nằm yên từng cục cục nên hok ăn được phô mai thì còn ăn được mấy cái lá cải, chứ món lasagna coi như pótay, vì mấy miếng phômai cứ quyện quyện với thịt bò thành từng lớp, làm sao mà di dời nó được. Bạn Mèo là nạn nhân của món này, cuối cùng bỏ nguyên phần lasagna 130.000 ngàn và gọi lại món khác ăn :D :D :D Cho nên trước khi gọi món bạn hãy kiểm tra lại với bạn phục vụ xem có món nào khởi nguồn từ con dzê hay không nhe (trừ khi bạn yêu dzê :p)

    [Food styling] bài [Le Jardin de Sao Mai - Món Pháp - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Món Lasagna dzê của cô Mèo, haha, tình hình là cô Mèo bỏ nguyên dzĩa này :p]

    [Food styling] bài [Le Jardin de Sao Mai - Món Pháp - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Mì Ý của bạn Trí - bạn này chọn món hok có mạo hiểm =))]

    [Food styling] bài [Le Jardin de Sao Mai - Món Pháp - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    Bánh ở đây ít chủng loại và chất lượng y hệt bánh của Paris Deli và Terrace (đã nói là cùng lò mà) nhân viên phục vụ OK (chắc tại vắng quá hok có chuyện gì làm, thấy khách vô được hoạt động tay chân cũng mừng :p)

    [Food styling] bài [Le Jardin de Sao Mai - Món Pháp - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Food styling] bài [Le Jardin de Sao Mai - Món Pháp - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Bánh bắp: bb - corn cake: cc]

     

    [Food styling] bài [Le Jardin de Sao Mai - Món Pháp - Sài Gòn] thuộc mục [an]

     

    [Food styling] bài [Le Jardin de Sao Mai - Món Pháp - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Trứng ai đẻ bỏ giữa đường vậy nè]

    Quán có chỗ đậu xe honda, còn xe ôtô thì mình không biết, chắc là đậu trong hẻm đó luôn, vì mình thấy cũng có xe đậu ^^

     

    Le Jardin De Sao Mai
    178B Hai Ba Trung, Quan 1, TP. HCM
    Tel: (08) 3521 0675

     

     


  4. Hương Lài – món Việt – Sài Gòn

    May 14, 2012 by enat

    Quán Hương Lài với cái tên gần gũi, đơn giản và thơm phưng phức heng (tưởng tượng xíu thì thấy :p ), àh mà đúng vậy áh, vừa bước lên cầu thang là đã nghe mùi là thơm thoang thoảng. Àh thì ra ở mỗi bàn đều có để một chén hoa lài nhỏ, nhìn thiệt là tinh khiết quá đi àh…

    [Food styling] bài [Hương Lài - món Việt - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Mình chụp tấm này xong mà hok biết chụp cái gì, thiệt là hok có focus cái gì hết, nhưng lỡ chụp có 1 tấm àh :p]

    Quán này hơi khuất, vì nằm trên lầu, mà cái lối đi lên cũng nhỏ nhỏ, nên chỉ cần chạy nhanh một tí là đã vụt qua rồi, mà Lý Tự Trọng là đường một chiều nên cũng hơi vất vả nếu muốn quay trở lại :p

    Nhà hàng trang trí không cầu kỳ, hình như với tiêu chí tiết kiệm, nên tường nhà treo một vài bức thổ cẩm, đèn vàng, bàn gỗ, ghế mây. Chắc vì đơn giản vậy nên chủ quán cũng đề biển là “Quán Việt Nam” chứ không ghi “Nhà hàng Hương Lài”.

    [Food styling] bài [Hương Lài - món Việt - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Bò xào hành tây]

    [Food styling] bài [Hương Lài - món Việt - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Có lẽ kỳ này đói bụng quá, nên chụp hình lung tinh, hay do ai nhập mà hình nào chụp cũng thấy ghê :D . Món này đầu bếp nấu vừa ăn, chua chua, thích lắm nè....  đó là canh gà lá giang, nhưng mà lá giang hơi ít nên ăn hok có đã, còn thịt gà thì dùng thịt gà filê, khỏi tốn công ngồi gặm xương :D ]

    Ngay đầu quyển thực đơn, đôi dòng giới thiệu về nhà hàng bạn có thể khái quát đuợc về những con người đã tạo ra Hương Lài, nơi đây đuợc đầu tư bởi một người Nhật, ông đến Việt Nam học tiếng Việt và văn hóa Việt, để rồi nặng tình mà mở nên nhà hàng này, tạo ra nhiều cơ hội việc làm cho những bạn trẻ Việt Nam có hoàn cảnh đặc biệt. Đầu bếp và những bạn trẻ phục vụ tại đây đa phần là trẻ em đường phố, trẻ mồ côi hay từ những gia đình khó khăn… được ông giúp đỡ đào tạo nghiệp vụ chuyên môn, học tiếng Anh và làm việc tại nhà hàng. (Vậy là business model cũng như Koto áh – nhưng Koto quy mô lớn hơn)

    [Food styling] bài [Hương Lài - món Việt - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Sườn ram sả ớt nè, có sả có ớt là mình thích rồi, nhưng mà hình như sườn có ướp màu, trừ điểm, trừ điểm]

    Món ăn ở đây không phải là những món cầu kỳ, mà là những món bình thường nhất, đơn giản nhất mà người Việt hay ăn mỗi ngày (mà chính xác là người miền  Nam áh) ví dụ như gà xào xả ớt, canh chua gà lá giang, canh khoai mỡ hay sườn ram mặn… Nên khi nào ngán mấy món hoành tráng thì chui vô đây :p Nhưng mà nói thiệt chứ đấy là đi ăn với khách, hay bạn bè cần chỗ vừa ăn vừa nói chuyện chứ món Việt như vầy thì đầu bếp Hương Lài còn thua xa mámì của mình :p hehe. Còn giá nơi đây nhìn chung cũng hok rẻ, chắc tầm khoảng trên trung bình, cận cận hơi hơi mắc :D Nói chung là mỗi món khoảng 90 ~ 120 đồng áh (ăn trưa 2 người 3 món: mặn, xào, canh + 2 nước khoảng 450.000 đồng)

    [Food styling] bài [Hương Lài - món Việt - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    Àh, mà đã đến đây thì mí bạn nhớ uống trà lài luôn cho nó đúng điệu (nói giỡn thôi, chứ mình uống cafe sữa) và kiếm cái bàn ngồi kế cửa sổ nhìn ra đường Lý Tự Trọng có mấy cây trúc phất phơ, phất phơo… lãng mạn thiệt :D

    • Gửi xe honda hẻm nhỏ xíu kế bên. Không có chỗ giữ xe ôtô (chắc phải vào Vincom rồi đi bộ ngược lại)
    • Phục vụ OK, hơi rụt rè.

     

    Quan Viet Nam – Huong Lai
    38 Ly Tu Trong, Q1. TP. HCM
    Tel: 8226 814


  5. Sườn nướng Đệ Nhất – Món Hàn Quốc – PMH

    May 13, 2012 by enat

    Quán Đệ Nhất Sườn Nướng này nằm ở khu Hưng Vượng – Phú Mỹ Hưng, cách nhà hàng Thái Nathalies 1 căn, mặt tiền rộng rãi, bên trong sử dụng đèn vàng nhìn rất ấm áp. Menu nơi đây hình như đơn giản đến không thể đơn giản hơn được nữa :D Mở menu ra – thấy 4 món – chỉ vậy thôi. Đó là 2 món sườn bò nướng (loại có ướp và loại không ướp), và 2 món heo nướng (sườn và ba chỉ). Khi mình gọi một phần mình sẽ được kèm theo 1 chén cơm hoặc 1 tô mỳ ramen và 1 chén canh (Giá cho phần bò CHO MỘT NGƯỜI, hix hix, là 350.000 và giá cho phần heo cho một người là 180.000 đồng)

     

    [Food styling] bài [Sườn nướng Đệ Nhất - Món Hàn Quốc - PMH] thuộc mục [an]

     

    Phải nó là sườn nướng ở đây ngon, ngon thiệt là ngon, vị ngọt ngọt truyền thống Hàn Quốc với thịt bò mềm mềm, nhắc lại còn thèm, hix… (nếu không vì con số bên cột phải của menu ghìm hàng lại thì chắc mình đã ăn thêm 2 phần nữa :D ) Àh, vị ngọt này bật mí với mọi người xíu là khi pha chế hỗn hợp để ướp của món bò Hàn Quốc, đầu bếp luôn dùng hơi nhiều đường, và còn có trái lê ép lấy cả xác lẫn nước nữa đó. Và theo giới thiệu thì đây là bò Úc (mình cũng nghĩ vậy mặc dù chưa nói chuyện với nó để xem nó nói giọng Úc hay Mỹ :p) nói cho vui thôi chứ mình thích ăn loại bò có những sợi mỡ trắng chạy lòng vòng trong thịt như vầy mà người ta thường gọi là marbled beef  (hình như bò Việt Nam không được như vậy)

    [Food styling] bài [Sườn nướng Đệ Nhất - Món Hàn Quốc - PMH] thuộc mục [an]

    Mấy đĩa thức ăn kèm linh ta linh tinh cũng đẹp và ngon nữa, cụ thể là salad trộn với dầu mè, dấm và hành lá cùng bột ớt không hiểu vì sao nó ngon đến thế, chua chua, thơm thơm. Mà hễ nghe cái mùi dầu mè thanh thanh này là biết đang ăn món Hàn Quốc, ở đây còn có món khoai tây nghiền ngon ngon ngọt ngọt béo béo nữa (cái này chắc lai quá, chứ hình như Hàn Quốc ăn khoai nấu với đường caramel kèo kẹo ngọt ngọt chứ đâu có ăn khoai nghiền ta) Kimchi ở đây cũng ngon, nhưng nếu nó được để lạnh thật lạnh chắc ngon hơn nữa. Àh, mình cũng rất thích hạt gạo ở đây, nó dẻo, căn tròn, ngắn ngắn, nhìn bóng bẩy nói chung là rất sexy.

    [Food styling] bài [Sườn nướng Đệ Nhất - Món Hàn Quốc - PMH] thuộc mục [an]

    [Mình thích món salad này, thành phần đơn giản, nhưng ngon ở chỗ dressing dầu mè và dấm]

    [Food styling] bài [Sườn nướng Đệ Nhất - Món Hàn Quốc - PMH] thuộc mục [an]

    [Food styling] bài [Sườn nướng Đệ Nhất - Món Hàn Quốc - PMH] thuộc mục [an]

    [Khoai tây nghiền có vị ngọt ngọt và béo béo, liên tưởng đến món Âu]

    Menu có bò và heo, nhưng mình nghĩ nên ăn bò, vì nó ngonnnnnnnnn ơi là ngon. Tưởng tượng ta lấy 1 lá salad, cho lên 1 chiếc lá nhíp, cho miếng kim chi, mấy lát ớt ngọt, miếng sốt ốt, miếng tỏi… gói lại, nhét vô miệng nhai nhồm nhoàm, thiệt là sung sướng… mà nhớ nhai cho sung thì mới sướng nha :p

    [Food styling] bài [Sườn nướng Đệ Nhất - Món Hàn Quốc - PMH] thuộc mục [an]

    Àh, mình ăn sườn nướng King BBQ trong Vincom rồi, cũng ngon, nhưng sao không có cảm giác đã như ở đây. Ở đây vừa đến là được bưng ra nước lọc rồi, dù cho mình có gọi các loại nước khác hay không, cảm giác rất là… Hàn Quốc. Còn King BBQ thì muốn uống nước hả, order chai nước suối nha ku (giá cũng hok có rẻ) – tận thu nè.

    Ở đây phục vụ tráng miệng với dưa hấu và nước quế lạnh, ực ực…. Thơm ngon tuyệt vời.

     

    [Food styling] bài [Sườn nướng Đệ Nhất - Món Hàn Quốc - PMH] thuộc mục [an]

    Điều mình thích ở đây là nướng thịt trên lò than, hình như rất ít chỗ bây giờ nướng lò than, toàn nướng bếp ga không àh. Mặc dù nướng lò than, nhưng hệ thống hút khói rất OK.

    Điều mình thích thứ 2 ở đây là ngoài giá trong menu ra, mình không phải trả thêm phí hay VAT hay bất kỳ cái của khỉ gì nữa, nhân viên phục vụ cho mình mấy cái khăn cũng không tính tiền bất kỳ cái khăn nào (vì mình lau một hồi cái khăn đỏ lét màu kimchi)

    Điều mình thích thứ 3 là nhân viên phục vụ tốt.

    Điều mình thích thứ 4 là món canh kimchi có 1 con tôm và 1 con nghêu, mà con nghêu này nó rất mũm mĩm và tươi, chứ không phải loại nghêu đông lạnh teo nhách lại như mấy chỗ khác.

    [Food styling] bài [Sườn nướng Đệ Nhất - Món Hàn Quốc - PMH] thuộc mục [an]

    [Food styling] bài [Sườn nướng Đệ Nhất - Món Hàn Quốc - PMH] thuộc mục [an]

    Điều mình thích thứ 5 là cái đèn ở đây nhìn đẹp đẹp

    Điều mình không thích là cột bên phải của menu, hơi tốn tiền, hehe, nhưng mà ngon là OK rồi…

    Và bạn mình có nói, ăn 1 phần ở đây thôi để ăn buffet ở Sumo BBQ đi, ờ heng, làm mình cũng hơi suy nghĩ, haha… 2 người đi ăn ở đây, gọi 2 phần sườn bò nướng là quá xá tuyệt vời (mặc dù mình rất muốn gọi thêm 1 phần nữa ăn cho nó đã :p …)

     

    De Nhat Suon Nuong
    S11-1 Hung Vuong, P. Tan Phong, Q7
    Booking: 0902746682

     


  6. Phúc Long Coffee & Tea House – Crescent Mall

    May 12, 2012 by enat

    Nếu như Phúc Long ngay góc Đồng Khởi – Mạc Thị Bưởi nhỏ xíu và tập trung cho bán lẻ, thì Phúc Long Coffee & Tea House ở Crescent mall – Phú Mỹ Hưng có không gian rộng, rất hoành tráng với thiết kế hiện đại, đẹp, bao gồm 2 khu trong nhà và ngoài trời. Trong nhà có khu merchandise riêng để bán các sản phẩm trà và cà phê mang thương hiệu Phúc Long. Vì nằm trong trung tâm thương mại với lợi thế trần nhà cao, làm cho không gian ở đây rất thoáng mát (mình nghĩ nếu làm thêm 1 tầng lửng vẫn còn dư sức)

    [Food styling] bài [Phúc Long Coffee & Tea House - Crescent Mall] thuộc mục [an]

    Như vậy từ mô hình bán lẻ, Phúc Long nhảy vào kinh doanh ăn uống (rất giống với lịch sử hình thành Starbucks cafe), và ngay cả màu sắc trang phục của nhân viên cũng cực kỳ giống Starbucks khi phối hợp sơmi đen quần tây đen và tạp dề màu xanh lá, loại màu xanh đúng của Starbucks (với barista) và sơ mi đen quần tây đen với nhân viên phục vụ.

     

    Về thức uống mình thử món Trà Xanh Latte (Japanese Greentea Latte) thì mình cảm nhận đầu tiên là cái ly dung tích nhỏ quá, hơn nữa thức uống được phục vụ bằng đá viên, chứ không phải loại đá xay (blended) nên hút cái rột sẽ hết, về mùi vị thì mình không chắc có phải trà Nhật hay không, nói chung là mình thấy không đặc sắc lắm. (Greentea latte – 65.000 đồng)

    [Food styling] bài [Phúc Long Coffee & Tea House - Crescent Mall] thuộc mục [an]

    [Nếu phục vụ trong ly này thì cái ống nên cắt ngắn lại 2 cm]

     

    Khách hàng của mình gọi bình trà nóng, được đựng trong bình thủy tinh trong suốt, phục vụ kèm 1 tách thủy tinh 2 lớp nhìn dễ thương (Bình trả bé bé xinh xinh 40.000 đồng)

    [Food styling] bài [Phúc Long Coffee & Tea House - Crescent Mall] thuộc mục [an]

    [Khu vực bán lẻ] 

    Mình có thử mua 200 gram cafe Moka của Phúc Long về nhà pha thử, ở đây bán cà phê hạt đóng gói sẵn vào trong 1 hộp giấy giống ly bắp rang bơ, khi khách mua thì nhân viên sẽ xé bao bì ra, và xay. Sau đó cho vào bao bì lại, và chính vì xé bao bì và cho vào lại nên làm cho cái hộp bị xấu đi. Và mình nghĩ nếu mua uống OK, chứ đem cái hộp bị xé này làm quà tặng thì coi sao được. Phúc Long nên chú ý chỗ này. (Moka 200 gram với giá 70.000 đồng)

    [Food styling] bài [Phúc Long Coffee & Tea House - Crescent Mall] thuộc mục [an]

    Vì mình có hẹn gặp khách hàng về công việc, nên không chụp nhiều hình, tranh thủ chụp vài tấm trước khi khách đến.

     

    Vừa uống ly trà xanh, vừa nhìn ra ngoài trời nắng chang chang, mình nghĩ ngợi, nếu Phúc Long muốn phát triển thành 1 chuỗi cửa hàng chuyên bán theo mô hình quán cafe như vầy thì có lẽ nên đổi tên một chút xíu, chứ nếu phát triển đến lúc lớn mạnh, có thể vươn ra nước ngoài (ai biết được, hoàn toàn có thể xảy ra) mà vẫn giữ tên Phúc Long thì người nước ngoài đọc theo âm tiếng Anh là F^ck Long thì nghe kỳ quá, hay là uống vào sẽ còn hơn viagra hehe… :p Mà đâu cần vươn ra nước ngoài, khách nước ngoài bây giờ rần rần ở khắp Việt Nam ;-)

     

    Ngày xưa tiền thân Starbucks là chuỗi quán ở Seattle có tên tiếng Ý rất khó đọc (mình cũng chả nhớ tên để viết vào đây) , và sau khi mua lại công ty rang tẩm sấy café Starbucks thì đổi thành Starbucks, các bạn nào thích có thể tìm đọc quyển “Pour Your Heart Into It” – tác giả Howard Schultz – Chairman & CEO đương nhiệm của Starbucks (bảo đảm rất hay) tựa tiếng Việt là “Dốc Hết Trái Tim” (mình cũng phải công nhận bạn dịch giả dịch cái tên rất hay, chứ nếu mình dịch thì chắc thành “Đổ Trái Tim vào cái ly”, kaka… :p)

     

    [Food styling] bài [Phúc Long Coffee & Tea House - Crescent Mall] thuộc mục [an]

    [Bonus góc nhìn từ Phúc Long - khu ngoài trời]


  7. Nhà hàng Vatel Saigon – Sài Gòn

    May 9, 2012 by enat

    [Sorry, hình mình chụp bằng điện thoại nên không đẹp]

    Nhà hàng Vatel nằm trên con đường Sương Nguyệt Ánh (hix, nhắc con đường này nhớ công ty cũ quá àh…) Con đường nhộn nhịp vào ban ngày và im ru vào ban đêm :D . Hồi xưa chiều chiều khi lười làm việc thì mình hay “thơ thẩn trong nắng chiều” lội bộ 1 vòng Sương Nguyệt Ánh, Cách Mạng Tháng Tám, Nguyễn Thị Minh Khai, Tôn Thất Tùng rồi quay về công ty lại (quỡn ghê) nên cũng hay đi bộ ngang căn nhà này và cũng hay thắc mắc bên trong cánh cổng rào là cái gì mà có hàng trúc đẹp quá ta (lúc đó chưa mở nhà hàng)

    [Food styling] bài [Nhà hàng Vatel Saigon - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    Còn bây giờ, nhà hàng mở tại đây, tận dụng luôn hàng trúc dài đẹp đẹp đó làm lối dẫn vào bên trong. Bên trong nhà hàng đẹp vừa phải, không lộng lẫy, nhưng nhìn sang nhờ ánh đèn vàng, cách xếp ly và bộ cutery trên bàn ăn cùng ánh nến lung linh trên mỗi bàn (nhưng diện tích mặt bàn này quá xá chật cho set up món Âu, với lại cái lọ hoa cúc vàng cắm trên bàn trông sến không thể tả)

    [Food styling] bài [Nhà hàng Vatel Saigon - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Món chờ - "Refreshing" trong lúc được ăn khai vị :p, mình ghét mấy con anchovy muối này lắm, không thích mùi của nó] 

    Nhân viên phục vụ tốt, thân thiện vừa phải, mặc đồ đẹp (nam nữ đều vest đen – trước mắt là thấy đẹp hơn mình rồi đó :D áo thun in hình nhí nhố và quần jeans, hehe) Menu của nhà hàng hơi ít món, mình không nhớ chính xác, ví dụ Cá có 3 món, Gà có 3 món, Bò Cừu có 4 món, Hải sản có 4 món… tóm lại menu rất đơn giản và ít lựa chon. Lựa chọn còn ít hơn khi mình muốn ăn cá, mà nhà hàng báo là hôm nay cá không tươi, nên nhà hàng không phục vụ tất cả các món cá. Cho nên, mình chọn món khai vị là salad tôm với rong nho, món chính là gà với sốt nấm, món bò sốt tiêu đen, tráng miệng là bánh Crepe Suzette và Creme brulée.

    [Food styling] bài [Nhà hàng Vatel Saigon - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Món khai vị, entrée đã được dzọn lên... và hết ngay sau đó :p ]

    Khi nhà hàng dọn lên món khai vị là mình nghi đây là nhà hàng nấu theo kiểu fusion, Âu Á kết hợp rồi, khi trong món salad có trứng tôm và bột ớt mè shichimi như kiểu món Nhật, rồi còn kết hợp một số trái cây nhiệt đới như thanh long (dùng để trang trí) và mít (xắt nhỏ trộn chung với salad). Món khai vị ăn vừa miệng, con tôm lạnh lạnh giòn giòn, ngon, nhưng ít quá àh, hix hix (Khai vị: 180.000 đ)

     

    Khi main course được dọn lên với món gà là mình biết lựa chọn sai lầm, vì món này thường quá, gà cũng hơi bị khô, mà nói giả bộ cho điệu nghệ thì gọi là thịt nó không có đủ “moist”, haha :D :D Món bò thì miếng bò chắc khoảng 250 gram (mình nghĩ vậy) thịt mềm, bên trong còn hồng vì medium (hix, mình sợ medium lắm, vì sợ bị lây bệnh bò điên) Cả hai món chính này có món kèm theo là khoai lang nghiền và một ít hỗn hợp salad (chắc vậy) gồm pickle, trái olive, cà chua trộn với dầu olive và một ít dấm (mình đoán vậy) đựng trên vỏ miếng quế được nướng lên, rồi trang trí với một miếng parsley. Tất cả là vậy đó.

    [Food styling] bài [Nhà hàng Vatel Saigon - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Nhìn cục bò có sốt đen đen cộng thêm ánh đèn flash của điện thoại cùi bắp nhìn ghê ghê heng :p]

    Món gà thì không nói đến, khô queo (món gà 280.000 đ). Món bò thì ngon nè, mềm, thơm, nhưng cái món khoai lang nghiền thì có mùi càry, y như vừa ăn bò vừa ôm bà Ấn Độ nào hix – vì mình không thích mùi càry đâu. (món bò này 380.000 đ)

    [Food styling] bài [Nhà hàng Vatel Saigon - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Món gà sốt nấm]

    Món tráng miệng thì sau khi order bên bếp báo lại không có crepe, nên phục vụ dụ mình gọi món salad trái cây để thay thế. Nghe salad trái cây cũng hấp dẫn ha, tưởng tượng lộng lẫy lắm, hóa ra một đống trái cây cắt nhỏ nhỏ, với bưởi tách múi, xong cho thêm một tí rượu mùi vào, thành ra salad trái cây. Mà bưởi này giống như bị tách lâu hay sao đó, nó có vị đắng (tất nhiên không phải vị đắng của rượu, mà là vị đắng tự thân từng tép bưởi) Tóm lại là thất bại món này. (Như vậy là mất tiêu 120.000 cho cái của khỉ này)

    [Food styling] bài [Nhà hàng Vatel Saigon - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Salad trái cây, "hoa hậu lãng" của bữa tối]

    Món tráng miệng thứ 2 là creme brulée dâu tây. Cũng giống như creme brulée bình thường thôi, cũng trứng, cũng kem, cũng sữa, cũng đường, nhưng cho thêm vài lát dâu tây lên mặt khi nướng. Nhìn chung ổntho6i, chứ để gọi là ngon thì hình như không ngon lắm (nhất là với giá 140.000 cho món này)

    [Food styling] bài [Nhà hàng Vatel Saigon - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Món Creme brulée]

    [Food styling] bài [Nhà hàng Vatel Saigon - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    Sau bữa tối, mình tóm tắt rút gọn lại là có những món OK và có những món hơi dzở hơi.

     

    Mức độ đông khách: không đông, khách rải rác.
    Mức độ quay lại: có thể có, có thể không, tùy hứng.
    Chỗ để xe: thuận tiện cho ôtô và xe máy.

     

    Vatel Sai Gon
    120 Bis Suong Nguyet Anh, Quan 1, HCM
    Tel: (08) 85 404 2220
    Website: vatelsaigon.com

     

     


  8. Lunch Lady – Sài Gòn

    May 7, 2012 by enat

    Không nhớ là từ khi nào, mà đã lâu lắm lắm rồi mình mới ngồi lê la ăn ở lề đường như trưa nay :D (trừ khi đi ăn ốc, haha) Một người bạn rủ đi ăn trưa ở “quán” Lunch Lady. Gọi là “quán” cho sang chứ thiệt ra “lady” bán trên mảnh đất trống dưới gốc 2 cây bàng to ơi là to, nằm giữa đường hẻm :D và có gắn thêm cái mái hiên di động, kế 1 xe sinh tố và 1 tủ gỏi cuốn. Trong một diễn biến khác, cách đó khoảng 5m có 1 chị bán chè đang đứng múc múc, cột cột dưới gốc me nữa :p

     

    Mình biết cái cô này lâu lắm òi, lúc đọc trên báo the Word HCM và Asia Life, nhưng mờ chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ đến đây ăn hết, hôm nay gặp bạn này làm rần rần, chỉ đường, chỉ lối tùm lum, làm tưởng là đã đi ăn rồi, hóa ra chưa ăn lần nào. Ak ak… Xỉu cái rầm !!!!

     

    Cô “lady” này tên Thanh, cổ bán mỗi ngày 1 món, hôm miến gà, hôm bún bò huế, hôm mì vịt tiềm… Còn hôm nay thì cổ bán Bún Thái. Tô bún Thái có mấy khoanh mực nè, 2 con tôm bự bự nè, mấy miếng thịt bò, rau nhúc và rau muống. Cô này nổi tiếng nhờ có mấy “ông tây” làm media ở “bển” qua Việt Nam (bên nào thì đọc lâu quá quên rồi), xong quay phim, phóng sự, feature cổ trên báo, đài, rồi bà con du khách thập phương bên kia bò đại dương rần rần kéo đến đặt cho cái tên mỹ miều Lunch Lady. Sau đó cổ lấy tên đặt bảng hiệu Lunch Lady luôn. Sức mạnh của truyền thông ghê chưa (giống trường hợp ốc Đào áh :p)

    [Food styling] bài [Lunch Lady - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Hok phải cô này nha, cô này đi ăn chung với mình :D :D ]

    Nói chung thì chất lượng cũng bình thường như bao hàng quán lề đường thôi, mình không thấy gì đặc biệt ở món ăn, ngoài 2 con tôm hơi to to sexy và câu chuyện ly kỳ về truyền thông đằng sau cái tên Lunch Lady ;-)

    [Food styling] bài [Lunch Lady - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Tô bún Thái: 30.000 đồng] 

    Ăn cho vui, còn vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm cũng khá quan trọng mà ai cẩn thận sẽ chú ý tới ;-) Food hygiene is concern when eating out ;-)

     

    Lunch Lady
    23 Hoang Sa, Quan Binh Thanh, TP. HCM

     

     


  9. Shifu dimsum – Món Hoa – Sài Gòn

    May 5, 2012 by enat

    [Sorry vì mình chụp bằng điện thoại, nên nhìn không đẹp]

    Quán dimsum Shifu (âm tiếng Việt là Sư Phụ) có 3 chi nhánh tại TP. HCM (Trường Sơn, Phú Mỹ Hưng và Nguyễn Trãi) với cách thiết kế đơn giản gọn nhẹ, không đầu tư quá cầu kỳ, với màu đỏ và trắng. Đẹp nhất quán theo mình là cánh cửa, giống như cánh cửa trong mấy phim Tàu :D

    [Food styling] bài [Shifu dimsum - Món Hoa - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    Giá món ăn tầm tương đối rẻ mà không rẻ, vì sao mình nói rẻ mà không rẻ :D Đó là giá thoạt nghe rất OK, vì chỉ từ 29.000 đồng (hầu hết các món mặn bắt đầu từ 38.000) cho mỗi cái xửng tre (tiếng Quảng là cái “lùng” ~ tiếng Việt cái “lồng”) gồm 3 cục há cảo, xíu mại, bánh xếp… Nhưng nếu so mức giá đó với chất lượng món ăn thì không rẻ, vì món ăn theo mình thấy chỉ tạm được, không có gì quá xuất sắc, thậm chí có một số món chưa ngon. Món há cảo OK nhất, có lẽ quen thuộc với mọi người nhất nên phải làm cho OK với lớp bột mỏng mỏng, phần nhân thơm, vừa ăn và bắt buộc phải có… con tôm (“há” là tôm mà) Các món còn lại mình thử qua như chân gà tàu xì, bánh cuốn, bánh bao Thượng Hải, pudding sầu riêng, mì vịt quay chỉ đạt điểm trung bình.

    [Food styling] bài [Shifu dimsum - Món Hoa - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Xíu mại khô - giá khoảng 38.000]

    Món bánh bao Thượng Hải là loại bánh có nước thịt ngọt bên trong, khi ăn nước này phải chảy ra, tuy mang tên bánh bao nhưng hình dạng và bột thì không giống bánh bao, yêu cầu lớp bột phải mỏng, phần nhân phải nhỏ hơn lớp bột để tạo khoảng trống “phập phều”. Tuy nhiên ở đây có lẽ đầu bếp chưa đủ công lực nên phải cho từng cái bánh bao vào 1 cái khuôn thiếc (giống khuôn bánh bò) để bảo đảm rằng vỏ bánh không bị rách và nước chảy ra ngoài. (theo truyền thống thì để tránh cái xửng tre có thể làm rách lớp bột này, người đầu bếp lót bên dưới một lớp lá cải trắng) Món này hầu hết đều được gọi là bánh bao Thượng Hải, tuy nhiên tên gốc của nó là “Tiểu Lồng Bao” (Xiao Long Bao – bánh bao hấp trong cái xửng mini)

    [Food styling] bài [Shifu dimsum - Món Hoa - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Món bánh bao Thượng Hải ở Shifu đựng trong khuôn bánh bò :D - giá khoảng 40.000, tầm cỡ đó]

    Món mì của Shifu nhìn cũng hấp dẫn nhưng khi ăn thì mình rất khó chịu ở cọng mì, vì để tăng độ dai cho cọng mì, đầu bếp cho nhiều nước tro tàu, và dẫn đến khó chịu cho người ăn ở đầu lưỡi (cảm giác mình không biết diễn tả sao, có thể là một chút tê tê, một chút nhạy cảm ở đầu lưỡi) Không phải ai ăn cũng cảm nhận được điều này, hoặc có lẽ cảm nhận được nhưng không biết vì sao, cảm giác đó chính là do nước tro tàu gây ra. (Đọc đến đây, chắc có bạn sẽ tự hỏi là mình ăn nước tro tàu chưa ta? Chắc chắn là đã từng nhưng có thể bạn không biết, đó là khi bạn ăn bánh ú mùng 5 tháng 5, nước tro tàu được dùng để tạo nên cái cảm giác bột xực xực khi cắn lớp vỏ bánh, đôi khi có người cũng dùng cho món bánh lọt dai hơn). Nước tro tàu – công thức KOH là một loại base (hồi xưa đi học gọi là bazơ) có thể gây rát, bong da, gây phỏng, nên khi dùng hơi nhiều thì gây ra cảm giác tê tê đầu lưỡi, tất nhiên không tốt cho sức khỏe con người (và các con khác chắc cũng vậy)

    Trời trời, lan man quá rồi, quay lại món mì ở đây thôi. Chính vì cái sợi mì này nên mình không ăn hết tô mì, mà bỏ mứa giữa đường T_T

    [Food styling] bài [Shifu dimsum - Món Hoa - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Mì vịt quay hình như khoảng 48.000]

    Trong khu Phú Mỹ Hưng có một số nhà hàng dimsum với range giá cao hơn Shifu, nhưng chất lượng cực kỳ ổn, như Yee Boo, Thao Li. Ở range giá của mình, Shifu có thể cạnh tranh với Pao Dimsum của cơm tấm Mộc gần đó (chất lượng cũng rất vớ vẩn). Như vậy, theo quan điểm của mình thà ăn ít, ăn mắc mà ngon, còn hơn ăn nhiều ăn rẻ mà dở thì mình sẽ không chọn Shifu cho lần tiếp theo.

    [Food styling] bài [Shifu dimsum - Món Hoa - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    [Dĩa vịt quay ~ 128.000]

    Có một điều mình cực kỳ cực kỳ và cực kỳ không hài lòng ở Shifu là trong lúc chờ tính tiền, mình thấy mấy bạn nhân viên rửa ly, cầm mấy cái ống hút lại thành 1 bó, xốc xốc trong vòi nước và cho vào lại cái chỗ đựng ống hút. Cực kỳ cực kỳ không chấp nhận được. Với hành động này có lẽ “Sư Phụ dimsum”  nên đổi tên thành “Ngộ Không dimsum”

     

    Shifu dimsum house
    139A Nguyen Trai, Q. 1
    SD61 Grand View, Phu My Hung, Q.7
    36 Truong Son, Q. Tan Binh
    Tel: 08 3923 7791/08 3925 1111

     


  10. Premium Gourmet Store – PMH – Sài Gòn

    May 3, 2012 by enat

    [Food styling] bài [Premium Gourmet Store - PMH - Sài Gòn] thuộc mục [an]

    Premium Gourmet mới khai trương ở Phú Mỹ Hưng, nhìn từ ngoài vào thì cửa hàng 3 tầng này rất lộng lẫy, nhất là vào ban đêm với ánh đèn vàng và tím hồng. Bên ngoài là một số bàn để khách ngồi uống cafe và ăn nhẹ.

    Trước khi vào đây mình nghĩ là phải hoành tráng lắm, và sẽ bán nhiều thực phẩm mà ở nơi nó xuất xứ nó chỉ là đồ bình thường và khi đến Việt Nam thì nó thành hàng cao cấp :D . Nhưng vừa vào tầng trệt là bị “bụp” bong bóng tưởng tượng bể liền. Vì cửa hàng chật quá, và “bụp” thứ hai là cửa hàng này bán đồ hơi “xàm xàm” (xàm với nghĩa nói vui vui), vì nguyên dãy hàng ở tầng 1 là snack Việt Nam, một số bánh ngọt, kem New Zealand, kem Hagendaz đóng tube, nước ngọt … nói chung những món đa số có thể mua ở siêu thị bình thường hoặc ở bà tạp hóa gần nhà với giá rẻ hơn :p (khu Phú Mỹ Hưng thì không có bà tạp hóa nhưng có mấy cửa hàng tiện lợi cũng nhiều)

    Trên lầu có bán nhiều thực phẩm nhập khẩu hơn như các loại dấm balsamic, các loại prepared sauce, các loại nuts, onion ngâm, olive ngâm, pickle ngâm, dầu olive, các loại pasta, các loại lá thơm như bay leaves, thyme, mixed herbs…, các loại bia nhập, soft drink, honey, sữa nước, sữa bột nhập. Tuy nhiên vì diện tích khá khiêm tốn nên lượng hàng hóa cũng không phong phú lắm. Và một góc nhỏ bán đồ gia dụng. Nhìn chung tỉ lệ hàng Việt Nam chiếm cao trong tổng số hàng bán ở đây, so với An Nam Gourmet gần đó với đa số hàng thực phẩm nhập khẩu, rất ít hàng Việt Nam.

    Ưu điểm của nơi đây là nhân viên không giám sát kè kè theo khi mình đi coi hàng, rất thoải mái và tự do mua sắm. Giá thức ăn nhẹ mình có tham khảo từ 70 ~ 100.000 đồng (ví dụ như American breakfast, Colonial breakfast, salad… – chắc phục vụ mấy bạn tây, vì người Việt mình ăn sáng 1 tô phở nóng bừng bừng chắc vẫn sướng hơn 2 cái trứng chèo queo cùng 1 khúc xúc xích thù lù :D )

    Riêng cá nhân mình, đến thời điểm này mình vẫn thích An Nam Gourmet nhất, vì nguồn hàng phong phú và… cửa hàng đẹp (hix, ham đẹp, bị mắc tiền)

    Một điểm trừ cho nơi đây là cái túi đựng hàng là 1 cái bịch xốp nylon màu trắng và đơn sơ chỉ dzị thui @_@

     

    Premium Gourmet Store
    R4-47, R1-48 Hung Gia, Phu My Hung District 7, HCMC
    Tel: (08) 6262 9999