August 31st, 2008 by admin

 -

Hôm nay lên cty làm việc, rồi về nhà mới phát hiện để quên điện thoại trên cty. Đến tối lại phải chạy lên lấy. Loay hoay tìm mà không thấy, dùng điện thoại bàn gọi vào thì thấy nó đang nằm dưới sàn nhà. Thật là đoãng. Pótay.

Hôm nay bố chở bác Hai gái về quê, sau 10 ngày nằm điều trị sau mổ cột sống tại bệnh viện. Đối với mổ cột sống dài như vậy, mà tình hình là ngồi cũng khó khăn mà lại phải chở về một quãng đường khá xa như vậy là không an toàn chút nào, cho dù là nằm trên xe, vì khi cái ghế để ngồi bật dài ra thành băng để nằm thì nó cũng có đường hở chính giữa. Mình đề xuất nhờ bệnh viện chở về, xe của bệnh viện có giường nằm, có y tá theo, có gì người ta còn biết đường mà lần. Vậy mà ý kiến đó bị bệnh nhân phản đối vì một khi xe của bệnh viện chở về nhà thì chỉ có duy nhất một trường hợp là người đó sắp “ò e”, về bằng xe bệnh viện hàng xóm dòm ngó, không hay. Đến lúc này mà còn so đo chuyện người ta ngó, hay người ta không ngó, trong khi vấn đề an toàn của mình phải được đặt lên hàng đầu. Hàng xóm có nuôi mình ngày nào đâu, mà sợ họ bàn ra bàn vào…

Hôm nay dọn dẹp nhà cửa, để mai dọn về. Nhà đã sửa xong rồi, mà kị tháng 7 âm lịch, nên qua tháng 8 âm lịch mới dọn vào. Mình thì hoàn toàn thích ở trên này, gió trời mát mẻ, không khí trong lành, đêm đêm hay tắt đèn ngồi nhìn xuống đường phố. Thích. Thích cái sự đơn giản, khi đi ngủ không cần khóa mấy lớp cửa, chỉ cần vặn chìa khóa là xong, không cần phải canh xem có đứa nào đem rác quăng qua nhà mình không, không cần phải canh bơm nước lên bồn, không cần phải lo nghĩ nhiều về “công tác hậu cần”. Sướng. Thế mà bố mẹ lại không thích. Sửa nhà xong là lật đật dọn xuống, cứ như là cá về với nước. Mình đòi ở lại đây một mình, cũng không chịu, thà để trống không cho ai thuê, còn hơn để mình ở đây - “khó bề quản lý” - nghe mà thật bực bội - thật khó chịu. Mà không thể làm gì hơn được, nhà đâu phải của mình.

Nói về cái nhà mới sửa, càng nhìn càng oải. Mình đòi kiu kiến trúc sư thiết kế, tinh gọn căn nhà lại. Giờ thì mấy ông thợ hồ cà tưng vẽ ra đủ kiểu. Đông Tây Kim Cổ khúc nào cũng có. Cái gì cũng là “model mới nhất” - nhưng không phải “model mới nhất” gắn với “model mới nhất” là ra cái đẹp nhất. Bố mình là một nguời cha tốt, vĩ đại, thương con, sẵn sàng mua sắm cho con cái này cái nọ, nhưng về khoản ý kiến thì thật khó khăn để thay đổi, lung lay… Biết sao giờ, không lẽ bố tốt đến mức đó rồi, lại muốn tốt hơn nữa, thì đòi hỏi quá quá. Bởi vậy, nói với bố rằng: “Có ai đến coi nhà, bố đừng nói con trai bố làm design nha…”

Mà bố còn có cái tính thật là làm mình “khó chịu” đó là mỗi khi mình cắt tóc quá ngắn, thì lại càm ràm, hớt tóc gì mà kỳ cục, “nhìn như trong trại mới ra”, người ta nhìn người ta “đánh giá” người-không-đàng-hoàng. Hay khi mình nhuộm tóc thì lại bảo nhìn giống dân “đá cá lăn dưa” - ối trời - thời buổi thế kỷ 25 rồi. Thế là có hôm trước, mình chơi nguyên cái đầu xù, bố nhìn chỉ có ngất ngư. Thế chứ… lúc nào cũng sợ người khác đánh giá, trong khi mình sống là cho mình. Người ta không nuôi mình ăn được bữa nào, mình không sống vì người ta, mình sống cho cuộc đời mình, thì sợ gì người ta đánh giá, bố nhỉ.

Nói đến bố thì không thể không nói đến “cái nghề lặt vặt” giống như ông ngoại. Cả hai người, ai cũng như ai, muốn cái gì thì ra ngoài mua đại mà xài đi, hai người ai cũng tự làm, mua đủ thứ đồ về nhà, bày binh, bố trận, hì hục, làm làm, cuối cùng ra thành phẩm không giống cái mọi người tưởng tượng. Và cái đó sẽ được dùng vào mục đích khác, vì vứt không nỡ, còn để lại thì choáng chỗ. Mà cái tính này hồi trước mình cũng có nhiều lắm, mà giờ thấy phải bớt bớt lại một chút, cái gì cũng bày tùm lum ra thì không biết đâu mà chứa hết. Ví dụ như hồi còn bé, mình rất thích cây thông Noel, mê mẩn mê mẩn ngắm nhìn thiếu điều năn nỉ bố mẹ mua 1 cây về nhìn ngắm cho đã. Năm đó mình học lớp 4, thế là dành dụm tiền quà vặt, mua kẽm, mua giấy màu xanh về nhà hì hục hì hục “làm cây thông Noel” - Cây thông ấy cao 3 tầng, tầng 1 có 3 cành lá, tầng hai có 5 cành, và tầng 3 có 7 cành lá. Vậy mà chiếm mất của mình cả mấy ngày trời, ngồi cắt cắt giấy màu xanh thành mấy băng giấy tua rua, rộp hết cả tay. Quấn quấn vào trong cây kẽm, rồi dùng kềm quấn vào thân cây chính giữa. Cuối cùng thì cũng xong cây thông Noel, nhưng không biết làm sao cho nó đứng được, nên bình hoa giả của mẹ phải hy sinh, bứng hoa đi, làm chân đứng cho cây thông. Hix, cũng hên lân ấy cái mông của mình không phải hy sinh làm bánh tét chuối.

Còn một chuyện cũng buồn cười nữa là làm cái kệ trang trí. Số là thấy nhà hàng xóm có cái kệ gỗ trên đấy để nào là chai rượu, mấy con giống trang trí đẹp quá. Không biết làm sao để có, thế là khi bố mua đầu máy, thì mình lấy mấy cái mốp xốp trong thùng, dùng keo dán giấy, dán lên tuờng làm cái kệ. Cái kệ đơn sơ, nhưng đến hai tầng, và quá chừng chừng ngăn nhỏ (vì mốp xốp có nhiều chỗ lồi ra lõm vào :D ) - Mình còn chế ra chỗ cắm bút bằng cách lấy cây nhang hơ vào mốp. Không cần đụng vào mốp, mà hơ đến đâu, sức nóng là mốp teo đến đó, tạo thành mấy cái lỗ sâu sâu, vừa đủ để cắm bút. Vậy mà cái công trình trong mơ ấy đổ một cái rầm khi mình vừa dợm chân bước ra mấy bước, ngắm nhìn thành quả. Hix…

Ông ngoại cũng là người chỉ mình là cái chong chóng bằng tờ giấy tập hình vuông, cắt 4 đường, với mấy cọng kẽm, mấy đoạn ống hút, thế là có chong chóng chơi vui thật vui.

Hay chuyện thay vì mua lồng đèn, thì ông ngoại dạy mình làm lồng đèn. Lồng đèn của ông ngoại đơn giản lắm, có 3 cái hình tròn, chuốc tre, dùng kẽm buộc lại thành hình tròn, rồi từ 3 hình tròn mới ráp lại thành cái lồng đèn. Sau đó dùng giấy màu thủ công dán lên. Dùng một đoạn kẽm quấn vào chiếc đũa, rồi kéo ra thành cọng léo nghoéo làm chỗ ghim đèn cây. Vậy mà chơi vui ơi là vui.

Và lúc mình học lớp 3, ngay mùa trung thu là bà ngoại mất. Bà ngoại mất đúng ngày rằm tháng 8. Mình không biết ngoại mất là sao, chỉ biết đêm đó, bố chở mình về nhà, còn mẹ ở lại nhà ngoại. Không biết vì sao mẹ không về cùng, mình khóc lóc, la hét… Bố phải dỗ bằng cách mua cho cái lồng đèn hình con cá chép. Mua lồng đèn đúng ngay vào đêm rằm trung thu, ngay góc đường Ba Tháng Hai và Minh Phụng. Lần ấy có lồng đèn rực rỡ giấy kiếng chứ không phải lồng đèn giấy thủ công của ông ngoại, mình ghim đèn cầy vào, treo trên đầu tủ, ngồi nhìn mê say. Ngủ khi nào cũng không biết. Mấy năm gần đây thì không, nhưng những năm trước, mình hay có thói quen mua cái lồng đèn cá chép nhỏ xíu, loại không đốt đèn cầy được, để mà chưng cho có không khí trung thu, treo vậy thôi, treo như một thói quen, một kỷ niệm về chiếc đèn trong đêm ngoại mất.
Tối nay, vòng một vòng Xuân Thu, ghé lên EDEN ăn tối - thích chỗ này vì vắng vẻ, yên tĩnh, rồi ngồi một mình trong cafe Hilands thương xá TAX, cũng ở cái chỗ thường ngồi, cũng vắng toe, cũng những món nước và bánh bất di bất dịch - thích thích, nhạc êm êm dịu dịu “nghe tiếng hát xanh xao của một buổi chiều” - thấy Hilands treo quảng cáo bánh trung thu mà nghĩ là ngoại chưa từng được ăn cái bánh trung thu nào ngon thật sự hết. Thấy đời người cũng ngắn ngủi lắm, khi ngoại mất mới nhớ đến ngoại. Đôi khi mình thấy mình cũng khó chịu, hay cằn nhằn “nội-của-sắp-nhỏ” vì những điều thật vô lý. Và đôi khi mình muốn “phản pháo” lại những ý kiến của “nội-của-sắp-nhỏ” một cách mãnh liệt, nhưng biết đâu mai mốt mình lại ngồi mà chẹp miệng rằng: “phải chi hồi đó mình đừng….”
Một cái entry lan man bà kố

Trong khu food court của EDEN mới mở quầy bán món Thái tên là “Lá Hương Nhu” - với giá Tom Yum Koong là 59.000 và PadThai và Sontam là 48.000 - nhưng giống bán đồ chơi lắm, vì người bình thường phải ăn hai phần mới thấy no.

——————————————————————

MẸ - (Đỗ Trung Quân - 1986)

(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ)
Con sẽ không đợi một ngày kia

khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc

Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?

Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt

Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua

mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ

ai níu nổi thời gian?

ai níu nổi?

Con mỗi ngày một lớn lên

Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia

có người cài cho con lên áo một bông hồng

mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ

mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng

hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?

Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ

Sống tự do như một cánh chim bằng

Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái

Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?

Những bài thơ chất ngập tâm hồn

đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc

Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác

mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ

ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ

giọt nước mắt già nua không ứa nổi

ta mê mải trên bàn chân rong ruổi

mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng

Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân

mấy kẻ đi qua

mấy người dừng lại?

Sao mẹ già ở cách xa đến vậy

trái tim âu lo đã giục giã đi tìm

ta vẫn vô tình

ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay…
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?

Bài thơ này xin thắp một bình minh

trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối

bài thơ như một nụ hồng

Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới!

Leave a Reply

Security Code: