Archive for August, 2008

Sunday, August 31st, 2008

 -

Hôm nay lên cty làm việc, rồi về nhà mới phát hiện để quên điện thoại trên cty. Đến tối lại phải chạy lên lấy. Loay hoay tìm mà không thấy, dùng điện thoại bàn gọi vào thì thấy nó đang nằm dưới sàn nhà. Thật là đoãng. Pótay.

Hôm nay bố chở bác Hai gái về quê, sau 10 ngày nằm điều trị sau mổ cột sống tại bệnh viện. Đối với mổ cột sống dài như vậy, mà tình hình là ngồi cũng khó khăn mà lại phải chở về một quãng đường khá xa như vậy là không an toàn chút nào, cho dù là nằm trên xe, vì khi cái ghế để ngồi bật dài ra thành băng để nằm thì nó cũng có đường hở chính giữa. Mình đề xuất nhờ bệnh viện chở về, xe của bệnh viện có giường nằm, có y tá theo, có gì người ta còn biết đường mà lần. Vậy mà ý kiến đó bị bệnh nhân phản đối vì một khi xe của bệnh viện chở về nhà thì chỉ có duy nhất một trường hợp là người đó sắp “ò e”, về bằng xe bệnh viện hàng xóm dòm ngó, không hay. Đến lúc này mà còn so đo chuyện người ta ngó, hay người ta không ngó, trong khi vấn đề an toàn của mình phải được đặt lên hàng đầu. Hàng xóm có nuôi mình ngày nào đâu, mà sợ họ bàn ra bàn vào…

Hôm nay dọn dẹp nhà cửa, để mai dọn về. Nhà đã sửa xong rồi, mà kị tháng 7 âm lịch, nên qua tháng 8 âm lịch mới dọn vào. Mình thì hoàn toàn thích ở trên này, gió trời mát mẻ, không khí trong lành, đêm đêm hay tắt đèn ngồi nhìn xuống đường phố. Thích. Thích cái sự đơn giản, khi đi ngủ không cần khóa mấy lớp cửa, chỉ cần vặn chìa khóa là xong, không cần phải canh xem có đứa nào đem rác quăng qua nhà mình không, không cần phải canh bơm nước lên bồn, không cần phải lo nghĩ nhiều về “công tác hậu cần”. Sướng. Thế mà bố mẹ lại không thích. Sửa nhà xong là lật đật dọn xuống, cứ như là cá về với nước. Mình đòi ở lại đây một mình, cũng không chịu, thà để trống không cho ai thuê, còn hơn để mình ở đây - “khó bề quản lý” - nghe mà thật bực bội - thật khó chịu. Mà không thể làm gì hơn được, nhà đâu phải của mình.

Nói về cái nhà mới sửa, càng nhìn càng oải. Mình đòi kiu kiến trúc sư thiết kế, tinh gọn căn nhà lại. Giờ thì mấy ông thợ hồ cà tưng vẽ ra đủ kiểu. Đông Tây Kim Cổ khúc nào cũng có. Cái gì cũng là “model mới nhất” - nhưng không phải “model mới nhất” gắn với “model mới nhất” là ra cái đẹp nhất. Bố mình là một nguời cha tốt, vĩ đại, thương con, sẵn sàng mua sắm cho con cái này cái nọ, nhưng về khoản ý kiến thì thật khó khăn để thay đổi, lung lay… Biết sao giờ, không lẽ bố tốt đến mức đó rồi, lại muốn tốt hơn nữa, thì đòi hỏi quá quá. Bởi vậy, nói với bố rằng: “Có ai đến coi nhà, bố đừng nói con trai bố làm design nha…”

Mà bố còn có cái tính thật là làm mình “khó chịu” đó là mỗi khi mình cắt tóc quá ngắn, thì lại càm ràm, hớt tóc gì mà kỳ cục, “nhìn như trong trại mới ra”, người ta nhìn người ta “đánh giá” người-không-đàng-hoàng. Hay khi mình nhuộm tóc thì lại bảo nhìn giống dân “đá cá lăn dưa” - ối trời - thời buổi thế kỷ 25 rồi. Thế là có hôm trước, mình chơi nguyên cái đầu xù, bố nhìn chỉ có ngất ngư. Thế chứ… lúc nào cũng sợ người khác đánh giá, trong khi mình sống là cho mình. Người ta không nuôi mình ăn được bữa nào, mình không sống vì người ta, mình sống cho cuộc đời mình, thì sợ gì người ta đánh giá, bố nhỉ.

Nói đến bố thì không thể không nói đến “cái nghề lặt vặt” giống như ông ngoại. Cả hai người, ai cũng như ai, muốn cái gì thì ra ngoài mua đại mà xài đi, hai người ai cũng tự làm, mua đủ thứ đồ về nhà, bày binh, bố trận, hì hục, làm làm, cuối cùng ra thành phẩm không giống cái mọi người tưởng tượng. Và cái đó sẽ được dùng vào mục đích khác, vì vứt không nỡ, còn để lại thì choáng chỗ. Mà cái tính này hồi trước mình cũng có nhiều lắm, mà giờ thấy phải bớt bớt lại một chút, cái gì cũng bày tùm lum ra thì không biết đâu mà chứa hết. Ví dụ như hồi còn bé, mình rất thích cây thông Noel, mê mẩn mê mẩn ngắm nhìn thiếu điều năn nỉ bố mẹ mua 1 cây về nhìn ngắm cho đã. Năm đó mình học lớp 4, thế là dành dụm tiền quà vặt, mua kẽm, mua giấy màu xanh về nhà hì hục hì hục “làm cây thông Noel” - Cây thông ấy cao 3 tầng, tầng 1 có 3 cành lá, tầng hai có 5 cành, và tầng 3 có 7 cành lá. Vậy mà chiếm mất của mình cả mấy ngày trời, ngồi cắt cắt giấy màu xanh thành mấy băng giấy tua rua, rộp hết cả tay. Quấn quấn vào trong cây kẽm, rồi dùng kềm quấn vào thân cây chính giữa. Cuối cùng thì cũng xong cây thông Noel, nhưng không biết làm sao cho nó đứng được, nên bình hoa giả của mẹ phải hy sinh, bứng hoa đi, làm chân đứng cho cây thông. Hix, cũng hên lân ấy cái mông của mình không phải hy sinh làm bánh tét chuối.

Còn một chuyện cũng buồn cười nữa là làm cái kệ trang trí. Số là thấy nhà hàng xóm có cái kệ gỗ trên đấy để nào là chai rượu, mấy con giống trang trí đẹp quá. Không biết làm sao để có, thế là khi bố mua đầu máy, thì mình lấy mấy cái mốp xốp trong thùng, dùng keo dán giấy, dán lên tuờng làm cái kệ. Cái kệ đơn sơ, nhưng đến hai tầng, và quá chừng chừng ngăn nhỏ (vì mốp xốp có nhiều chỗ lồi ra lõm vào :D ) - Mình còn chế ra chỗ cắm bút bằng cách lấy cây nhang hơ vào mốp. Không cần đụng vào mốp, mà hơ đến đâu, sức nóng là mốp teo đến đó, tạo thành mấy cái lỗ sâu sâu, vừa đủ để cắm bút. Vậy mà cái công trình trong mơ ấy đổ một cái rầm khi mình vừa dợm chân bước ra mấy bước, ngắm nhìn thành quả. Hix…

Ông ngoại cũng là người chỉ mình là cái chong chóng bằng tờ giấy tập hình vuông, cắt 4 đường, với mấy cọng kẽm, mấy đoạn ống hút, thế là có chong chóng chơi vui thật vui.

Hay chuyện thay vì mua lồng đèn, thì ông ngoại dạy mình làm lồng đèn. Lồng đèn của ông ngoại đơn giản lắm, có 3 cái hình tròn, chuốc tre, dùng kẽm buộc lại thành hình tròn, rồi từ 3 hình tròn mới ráp lại thành cái lồng đèn. Sau đó dùng giấy màu thủ công dán lên. Dùng một đoạn kẽm quấn vào chiếc đũa, rồi kéo ra thành cọng léo nghoéo làm chỗ ghim đèn cây. Vậy mà chơi vui ơi là vui.

Và lúc mình học lớp 3, ngay mùa trung thu là bà ngoại mất. Bà ngoại mất đúng ngày rằm tháng 8. Mình không biết ngoại mất là sao, chỉ biết đêm đó, bố chở mình về nhà, còn mẹ ở lại nhà ngoại. Không biết vì sao mẹ không về cùng, mình khóc lóc, la hét… Bố phải dỗ bằng cách mua cho cái lồng đèn hình con cá chép. Mua lồng đèn đúng ngay vào đêm rằm trung thu, ngay góc đường Ba Tháng Hai và Minh Phụng. Lần ấy có lồng đèn rực rỡ giấy kiếng chứ không phải lồng đèn giấy thủ công của ông ngoại, mình ghim đèn cầy vào, treo trên đầu tủ, ngồi nhìn mê say. Ngủ khi nào cũng không biết. Mấy năm gần đây thì không, nhưng những năm trước, mình hay có thói quen mua cái lồng đèn cá chép nhỏ xíu, loại không đốt đèn cầy được, để mà chưng cho có không khí trung thu, treo vậy thôi, treo như một thói quen, một kỷ niệm về chiếc đèn trong đêm ngoại mất.
Tối nay, vòng một vòng Xuân Thu, ghé lên EDEN ăn tối - thích chỗ này vì vắng vẻ, yên tĩnh, rồi ngồi một mình trong cafe Hilands thương xá TAX, cũng ở cái chỗ thường ngồi, cũng vắng toe, cũng những món nước và bánh bất di bất dịch - thích thích, nhạc êm êm dịu dịu “nghe tiếng hát xanh xao của một buổi chiều” - thấy Hilands treo quảng cáo bánh trung thu mà nghĩ là ngoại chưa từng được ăn cái bánh trung thu nào ngon thật sự hết. Thấy đời người cũng ngắn ngủi lắm, khi ngoại mất mới nhớ đến ngoại. Đôi khi mình thấy mình cũng khó chịu, hay cằn nhằn “nội-của-sắp-nhỏ” vì những điều thật vô lý. Và đôi khi mình muốn “phản pháo” lại những ý kiến của “nội-của-sắp-nhỏ” một cách mãnh liệt, nhưng biết đâu mai mốt mình lại ngồi mà chẹp miệng rằng: “phải chi hồi đó mình đừng….”
Một cái entry lan man bà kố

Trong khu food court của EDEN mới mở quầy bán món Thái tên là “Lá Hương Nhu” - với giá Tom Yum Koong là 59.000 và PadThai và Sontam là 48.000 - nhưng giống bán đồ chơi lắm, vì người bình thường phải ăn hai phần mới thấy no.

——————————————————————

MẸ - (Đỗ Trung Quân - 1986)

(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ)
Con sẽ không đợi một ngày kia

khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc

Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?

Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt

Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua

mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ

ai níu nổi thời gian?

ai níu nổi?

Con mỗi ngày một lớn lên

Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia

có người cài cho con lên áo một bông hồng

mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ

mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng

hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?

Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ

Sống tự do như một cánh chim bằng

Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái

Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?

Những bài thơ chất ngập tâm hồn

đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc

Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác

mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ

ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ

giọt nước mắt già nua không ứa nổi

ta mê mải trên bàn chân rong ruổi

mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng

Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân

mấy kẻ đi qua

mấy người dừng lại?

Sao mẹ già ở cách xa đến vậy

trái tim âu lo đã giục giã đi tìm

ta vẫn vô tình

ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay…
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?

Bài thơ này xin thắp một bình minh

trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối

bài thơ như một nụ hồng

Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới!

Đi Biển Cần Giờ

Saturday, August 30th, 2008

Thiệt ra hôm nay theo đúng dự định là tui ngồi trong cty làm thứ 7 để “cho trọn cuộc tình” với cái “dzụ án” mình đang làm. Nhưng eNat đen đã chiến thắng eNat trắng, với một lý do: “Đi chơi giải trí đi, về nhà làm việc sẽ hiệu quả hơn…” Cho nên eNat đi chơi, và việc làm thì để ngày mai chủ nhật lên cty làm.

Mà tại ham dzui, giờ eNat đuối quá, đuối như trái chuối đem ướp muối rồi quăng bên bờ suối, rồi trái chuối bị thúi, mọi nguời sẽ tiếc nuối, còn tui đang nằm nghe “bản tình cuối”… hix hix

Số là đi Cần Giờ chơi, ní na ní nừng tí ta tí từng trong gió và bụi. Cần Giờ bi giờ so với hồi 2 3 năm truớc sao thấy cũng dzậy hà. Không phát triển gì nhiều, có thêm khu resort Hòn Ngọc Phương Nam, có thêm nhà máy nước sạch (do ca sĩ Đông Đào đầu tư đó nghen) Nói chung Cần Giờ còn thiếu thốn lắm, dù nơi đây cũng là một huyện của thành phố mình. TP.HCM có biển, cái ý nghĩ đó làm tui thấy dzui dzui. Coi phim HongKong hùi xưa, thấy mấy nhưn vật trong phim khi bùn bùn thì hay chạy xa ra biển, ngồi uống bia  - Đi Biển Cần Giờ - Lãng mạn wớ,  - Đi Biển Cần Giờ nhưng mà HK có nhiều biển bao quanh, còn SG thì không. Nhưng ước ao có một ngày nào đó, biển của SG sẽ gần SG hơn, không còn cách xa bởi những “con phà” cà rề nữa.

Cần Giờ có rừng vàng biển bạc, giàu có gió trời, dư dả khí oxy. Ở đây, mới gặp lại cái cảm giác ngước đầu lên, xung quanh toàn là mây trời bao trùm lên mình, như cái bánh khọt úp kên mình. Àh không, cái bánh xèo chứ, bánh xèo nó bự hơn. Ai bảo bánh chưng là đất, bánh dày (giày) là trời. Tui thấy bánh xèo là trời mới đúng, vì nó bự, bao la, bát ngát… [Nếu ở bạn nào là người nước ngoài, học tiếng Việt và đọc blog mình mà không biết bánh xèo là cái gì thì có liên tưởng như cái bánh pizza cũng được :D :D :D :D ]
Tụi nhỏ ở đây đang câu cá, thấy mình chụp hình, liền la hét um sùm lên, chụp hình tụi bây ơi, thế là nhào vô, ban đầu e dè, chỉ sau 1 tấm thì chí chóe cả lên. Trong túi có duy nhất phong chewing gum liền móc ra cho tụi nhóc, cũng hên một phong nhưng có đến 20 tép, cho nên tha hồ mà chia… Thấy tụi nó hồn nhiên, dzui ghê, nhưng cũng thấy thiệt thòi cho lũ nhỏ, nếu chúng không ở Cần Giờ mà ở SG thì đã có thể đang ngồi trong lớp học Anh văn, hay vi tính cuối tuần rồi. Nhưng biết đâu, tụi nhóc đang ngồi học Anh văn vi tính trong lớp lại đang mơ màng, đuợc đi câu cá như thế này :D
Ở Cần Giờ người ta đang xây rất nhiều cây cầu mới, đẹp hơn, to hơn, kiên cố hơn những cây cầu mình thấy cách đây 3 năm. Nhưng tại sao không xây kiên cố ngay từ ban đầu, mà xây nhiều cây cầu lí nhí, rồi bây giờ lại xây nhiều cây cầu to to kế bên nhiều cây cầu lí nhí. Lãng phí của công kinh khủng.

Nhiều chữ quá rồi, thôi up hình, nhiều chữ quá người ta làm biếng đọc, hêhê…

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc tiền chiến: Trời xanh xanh bao la, mây trắng trắng trắng xóa…]

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc cấm: Rừng lá xanh xanh, cây phủ đường đi, thành phố sau lưng ôm mộng ước gì….]

Đây là rừng đước phòng hộ

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc trữ tình: Quê hương là con đò nhỏ, êm đềm khua nước ven sông…. ]

Hình chụp từ cầu “Dần Xây” [tên thật của nó, được đặt theo nghĩa là xây dần dần - thay cho phà Dần Xây hùi xửa hùi xưa]

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Cải lương - chế từ bài Cô Bán Sầu Riêng: Ai mua càng cua, có ai mua càng cua, hãy dừng chân ghé quán em…] Hình chụp ở biển 30/4 [Giải phóng miền Nam, chúng ta cùng quyết tiến bước, dẹp đế quốc Mỹ, phá ta bè lũ bán nước…]

 

 - Đi Biển Cần Giờ

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

 

 - Đi Biển Cần Giờ

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Chưa có bài hát nào viết về ốc mỡ… và cả hàu]

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc dân ca: Hò Thẻ Mực - Lắng nghe bài ca, bài ca thẻ mực… Thẻ mực tuy cực nhưng mà dzui… ]

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc Tàu: Biển sóng…. dạt dào… trùng dương lớp lớp trôi đi về chốn nao…]

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc cấm: những ngày chưa nhập ngũ, anh hay dắt em về, vùng ngoại ô có cỏ bông may, cỏ may đang dấu chân tròn, đường in bước mòn…]

Ở Cần Giờ ngay bờ biển, có nhiều cỏ bông may, dính đầy gấu quần, gai không, đau gần chết

 

 - Đi Biển Cần Giờ

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc pop: Đã qua đi rồi tuổi thơ, đã qua đi rồi mộng mơ… ]

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

 

 

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc quảng cáo: Với Sunplay da bạn không hề sợ nắng, có sunplay sẽ che chở cho làn da, với Sunplay tha hồ vui đùa trong nắng, có Sunplay nắng trở nên rất hiền hòa… lá la lá là, lá la lá là…]

Chú thích: Tui ghét hãng Rohto

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Tóc ngắn, mắt bồ câu rất hiền, tóc ngắn vì em vẫn thích Mỹ Linh… ak ak  - Đi Biển Cần Giờ]

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc sến - Cây Cầu Dừa: Em bước theo chồng, khoe áo hồng bao kẻ đón đưa, làm sao em nhớ đến cây cầu dừa, nhớ giàn bông bí, nhớ con ong bầu sớm trưa  - Đi Biển Cần Giờ]

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Ai đứng bên đống dừa… tóc thì như trái cóc…]

 - Đi Biển Cần Giờ

Thơ trên tiếng nhạc: Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ, dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ, cứ mỗi chiều nghe dừa reo trong gió, tôi hỏi nội tôi dừa có tự bao giờ, nội nói lúc nội còn con gái, đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân, đất này xưa đầm lầy chua mặn, đời đói nghèo cay đắng quanh năm… Ôi thân dừa đã hai lần máu chảy, biết bao đau thương, biết mấy oán hờn, rễ dừa bám sâu vào lòng đất, như dân, làng bám chặt giữ làng, dừa vẫn đứng hiên ngang trong gió, tóc vẫn xanh rất mực dịu dàng… [hết thuộc]

 - Đi Biển Cần Giờ

Biết sao eNat thuộc bài thơ đó không, vì thích cái “phân cảnh” có “bà nội” xuất hiện. Vì hùi xưa về quê, ông nội thuờng hay hái dừa nước, chặt ra cho eNat ăn tại chỗ. Ngon lắm, ngọt và thơm. Dừa nước là một món mà eNat ăn mãi không ngán… Cho nên hôm nay có dịp đi Cần Giờ, mua luôn 1 quày dừa về nhà ăn cho sướng luôn :D

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc xưa - Anh hàng nước sáng tác Vũ Minh: Lẳng lặng mà nghe…. tôi kể rằng…. Đầu làng Ngũ Xá có chàng, một chàng bán nước chè xanh, người đâu trông mà duyên dáng , và anh đang chừng đôi tám ]

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc thiếu nhi: Hai vây xinh xinh, cá vàng bơi trong bể nước, cá vàng múa tung tăng… cá vàng ngoi lên, chảo dầu, cá vàng thành khô chiên] - Khô cá dứa, 120 nghìn 1 kg. Cái dzì bán khô, cân nửa kg xong, bỏ bịch xong, còn quăng lên cân lại lần nữa, miệng lầm rầm: “Cân lại lần nữa coi đúng hông, cân bậy mắc tội chết…” :D

 

 

Hết, chúc mọi người nghỉ lễ và cuối tuần zui zẻ, mai tui phải lên cty làm, mốt tui phải thực hiện nghĩa vụ phụ giúp dọn nhà… Ôi, lười…. lao động là vinh quang  - Đi Biển Cần Giờ

 

 

Cơm mẹ nấu

Monday, August 25th, 2008

Mưa lâm râm, đi làm về mưa lâm râm, vừa ngồi ăn cơn vừa nhìn ra cửa sổ, nước mưa đậu trên khung kính, nhìn xuyên qua mấy giọt nước, nhìn xuyên qua mấy ngọn đèn đường, xuyên qua đủ sắc màu của đèn neon, đèn xe cộ. lung linh, lung linh….

Để xem hôm nay mẹ nấu món gì nghen. Àh, có xoài xanh, chua và giòn, nhắc còn thèm…

 

 - Cơm mẹ nấu

Ah, thì ra xoài xanh ăn với thịt kho, cá kho…..

 - Cơm mẹ nấu

 - Cơm mẹ nấu

 

Lâu lắm rồi mới ăn canh khoai môn, hông biết món này có phổ biến không hen. Túm lại là mẹ nấu theo bà ngoại chỉ, còn bà ngoại học của bà nào thì hổng biết :D - Mẹ tui ngộ lắm, bà ngoại dạy bi nhiêu là biết bi nhiêu thôi. Những món nào nằm ngoài danh sách đều bị cho là “ngoại lai” hay “ăn cái kiểu gì mà kỳ cục” - cho nên bây giờ với mẹ thì một số món ăn miền Bắc và miền Trung là “kỳ cục” - haha. Nhưng may một điều, hồi lúc “đi học ở lớp bà ngoại” - mẹ cũng siêng năng học hỏi, cho nên menu của mẹ thật phong phú và ngon miệng. Ăn hoài không thấy ngán. Tụi tui thuờng chọc mẹ không có sáng tạo trong nghệ thuật nấu nướng thì làm sao thành nghệ sỹ đuợc - vì nấu ăn là một nghệ thuật mà. Mẹ thì nói không muốn làm “nghệ sỹ” vì lo cho cả nhà ăn - mỗi người một ý - “cực như trâu”.

 

Mà cũng đúng, dường như cả nhà ngày nào cũng ăn trái cây, đồ ăn nhiều hơn ăn cơm, cho nên ngày nào mà tủ lạnh không có trái cây thì ai cũng cứ ra vào ngẩn ngơ. Mẹ hay nói mỗi ngày đi chợ thôi cũng thành lực sĩ, hôm nào mua ít thì đỡ, hôm cuối tuần mua nhiều trái cây hơn, phải khiêng vác trái dưa hấu 1 kg mấy, 2 kg nhãn, 1 kg nho, 2 trái bưởi, thịt cá rau củ chắc tổng cộng cũng khoảng 7 8 kg. Lại còn phải phân vân xem hôm nay ăn món gì, àh, nếu là cá thì đi chợ này cá tươi nhất, nhưng nếu mua thịt thì phải đi chợ kia mới ngon hơn, còn ăn gà nhất định phải đến đây. Hôm nào mua trái cây nhiều thì đi chợ khác nữa… Ôi, phức tạp thật.

Giờ tui quỡn, ngồi viết blog, xem TV, đọc truyện, thức khuya thì mẹ đi ngủ rồi, sáng mai mẹ dậy sớm nhất nhà lại lục đục lục đục lại “không cho ai ngủ nướng được hết”

 

 

 - Cơm mẹ nấu

 

 

Hôm nay trong cty, có đứa nói: “sao em thấy lúc này ngày dài ơi là dài, làm hoài không đến giờ về…” - hehe. Thì có lúc đêm dài thì phải đến khi ngày dài, cũng như đời có lúc vui lúc buồn, điều quan trọng là làm sao để cái vui “dài” hơn cái buồn, để cái vui còn sản sinh ra cái vui khác, những ý tưởng nhảy múa khác, chứ để cái “đêm”-”buồn” lấn át hoài cũng không nên. Thôi thì, quẳng gánh lo đi mà vui sống

 

 

 

Đi Vũng Tàu nhưng không có dép lào

Sunday, August 24th, 2008

Tình hình là mới dzìa đến SG. Tình hình là mới đi biển dzìa….

Chuyến đi không dự định trước, không có dép lào mang, không có “áo hoa” - “áo chim cò” đi biển… haha. Nói nào ngay, trước đấy cũng lâu lâu, nhà định đi biển, mà cứ lần lựa, lần lựa vì “nắng quá”, tự nhiên tối thứ 7 hôm qua, tự nhiên hứng lên, thôi, mai đi đi, thế là sáng dzậy kéo nhau cả nhà đi biển. Buồn ngủ gần chết. Gục gà gục gặc…

Lịch trình là Lộc An, rồi sẽ chạy qua Vũng Tàu đã thực hiện gọn trong ngày, trên đường đi Lộc An phát hiện Tropicana Resort đẹp đẹp, chắc để lần sau ghé vậy, gần đâu đó cũng có Hồ Tràm Osaka, nghe nói đẹp lắm, mà cũng mắc lắm :-(

Vì lần đầu đi Lộc An, đi lạc đường, chạy quay lại tốn hết gần 30 phút. Nhưng cuối cùng vẫn đến nơi, hơi ngạc nhiên, vì sao xấu xí quá. Hehehe. Cái chỗ này là biển, nhưng để ra biển, thì phải “đi đò” qua 1 cái cửa sông. Nói chung là có biển, chấm hết. Thấy người ta kéo lưới, cũng loi nhoi nhào vô “rgờ rgờ - dzịn dzịn” để chụp hình. Bắt mấy con cá đối bơi lung tung để chụp hình. Tui thích như vầy nè, biển thì phải có cá có cua, tha hồ dzí dzí mà bắt, có còng gió chạy nhanh như gió, xẹt qua, xẹt lại trông thật đáng iu. Còn mấy cái biển quá phổ biến như Dzũng Tàu thì chỗ trống trên biển còn không có để tắm, chứ nói chi cá với cua.

 - Đi Vũng Tàu nhưng không có dép lào

[Diễn đấy… không phải thật đâu]

 - Đi Vũng Tàu nhưng không có dép lào

[Bống bống bang bang, lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà anh….]

 - Đi Vũng Tàu nhưng không có dép lào

Ở chỗ này lần đầu tiên ăn “nghêu xào dừa” - giống như ốc len xào dừa áh, mà thay bằng nghêu. Ăn cũng lạ lạ, ngon ngon :D

 - Đi Vũng Tàu nhưng không có dép lào

 - Đi Vũng Tàu nhưng không có dép lào

 - Đi Vũng Tàu nhưng không có dép lào

[Xỉn rồi…]

Ăn uống no say, vọc biển sướng chân thì vù qua Vũng Tàu, mất hết 45 km nữa. VT bây giờ lạ quá, đẹp quá, 6 năm rùi đâu có đi VT đâu. Bãi trước hồi đó bán hàng lưu niệm tùm lum, bây giờ thành một công viên lát toàn đá hoa cương, và vườn tượng điêu khắc… nhiều quán bar, cafe quá chừng trên đường Thùy Vân, nhưng không có thời gian để đi. Một cái plaza mới xây, mà trên tầng thượng là nhà hàng sea sóng rất đẹp, nhưng no quá không thể ăn được để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của biển Vũng Tàu cũng như decor của nhà hàng. Cho nên ngồi đồng ở Hiland để mà nghe gió biển xì xào, xì xào… bên kia đường. Lát hồi đói đói, thì “quất” 1 phần tartine + 1 bánh chuối + 1 cappucino. Tự nhiên ra tận VT ngồi nhìn biển, uống cafe… Hilands, rồi đi về. Quỡn nhất trên đời.

 - Đi Vũng Tàu nhưng không có dép lào

 - Đi Vũng Tàu nhưng không có dép lào

 - Đi Vũng Tàu nhưng không có dép lào

Hồi xưa Vũng Tàu chặt dừa rồi giăng mấy tấm bạt “làm khu du lịch lụp xụp” - nhìn nhếch nhách cả một đoạn ngay dốc Thùy Vân, bây giờ ngta trồng dừa lại, những cây dừa đang lớn lên dần. Biển thì phải có dừa, mới gọi là biển chứ, hen !!!

 - Đi Vũng Tàu nhưng không có dép lào

Phố đẹp, ít xe, nhiều cây, thoáng mát, nhìn cứ như mấy con đường nhỏ nhỏ ở KL

 - Đi Vũng Tàu nhưng không có dép lào

Và tình hình cuối cùng, bây giờ là 22 giờ… là đang đói bụng :-(

 - Đi Vũng Tàu nhưng không có dép lào

[Khuyến mãi cái hình bán bánh phèn la - hix, bánh rán giống Doraemon ăn, mà ở đây ngta kiu là bánh Phèn La - không biết cái tên đó ở đâu ra, bánh gì mà ăn một phát nghe toàn mùi hột dzịt… Cũng hên không phải mùi hột vịt lộn]

Đói quá, mà giờ là 10 giờ rồi, đi ngủ cho đỡ đói