Archive for the ‘Food styling’ Category

Làng cổ Đường Lâm

Sunday, September 20th, 2009

Trước khi đi thì phân vân xem chọn lựa giữa đi chùa Hương và đi Đường Lâm. Chùa Hương thì có tour 1 ngày đầy trên phố, nhưng mình thích đi Đường Lâm, tìm mãi không ra một cái tour nào đi, thôi thì tự đi vậy. Ban đầu dự định thuê xe honda đi, nhưng anh chủ khách sạn tận tình tư vấn là hiện giờ đường Láng - Hoà Lạc đang làm rất là kinh khủng, vả lại xa lắm, tận 60 km cơ. Thế là ảnh chỉ mình đi xe ôm ra bến xe Kim Mã đón xe Trung Hà, hoặc xe 201 mà đến bến xe Sơn Tây. Sau đó lại đi tiếp bằng xe ôm đến làng cổ. (Tình cờ trùng hợp là nhà của anh ấy cũng ở Đường Lâm)

Đường đi đến làng Đường Lâm

Sáng nay là ngày đi thì xui quá, trời HN bị bão, nếu như mà mình đi chùa Hương mà mưa tầm tã thế này thì coi như khỏi ngắm suối yến gì sất rồi, số mình hên thật, có một quyết định không sai khi không đi chùa Hương vào ngày bão.

Vì trời mưa mãi, chần chừ và quyết định đi taxi đến bến xe Kim Mã, vừa bước xuống xe thì cái máy hình rơi ra, nhưng mình không biết, may sao có ông bác xe ôm gọi mình lại, chỉ mình cái máy bị rơi vào vũng nước, hix… và còn hên hơn nữa là vì mình đã cho máy vào túi bóng rồi (túi bóng tiếng Hà Nội nghĩa là bao nylon), thế là nhặt lên mà không bị ướt tẹo nào, hên thật….

Ngồi đợi xe một tẹo là đi, trời vẫn còn mưa to lắm, gật gà gật gù khoảng hơn 1 giờ đồng hồ thì xe đến bến xe Sơn Tây, mình bắt tiếp xe ôm vào làng, khoảng cách khá xa, tốn của mình hết 25 nghìn xe ôm (mình nghĩ hơi đắt, 20 nghìn là vừa)

Thế là đi lang thang trong làng, mưa vẫn tầm tã, tranh thủ lấy máy hình trong túi bóng ra chụp một vài tấm, nhưng vì trời mưa và sương nhiều nên rất khó thấy. Nhưng may sao, mưa có lúc tạnh, lúc mưa nên có khi đang chụp hình thì phải chạy vào trú mưa trong các sân đình, hiên nhà…

Ngồi uống chè và ăn kẹo dồi, nghe bà cụ đọc thơ lục bát liên tù tù, công nhận mồm bà cụ khỏe và óc thì nhớ dzai thật :D - Vì biết trước Đường Lâm không có nhiều hàng ăn uống nên đã chuẩn bị sẵn hai cái bánh “sừng bò” (trong nam là bánh sừng trâu) thế là đi chơi xong thì ngồi ăn bánh cho bữa trưa, xong lại đi lòng vòng.

Mình phát hiện ra 1 chỗ, dường như là nơi quay phim Áo Lụa Hà Đông, không biết phải không, nhưng nhìn giống giống :p

Cho đến khi đi ra khỏi làng, chuẩn bị đi về thì trời lại mưa, mưa vật vã… đến đầu làng thì không có honda ôm, trời mưa bão nên chắc mấy bác tài xe ôm về nhà ngủ hết hay sao ấy. Đứng đợi mãi, rồi mới hỏi 1 người ở nhà gần đấy, họ bán cơm, hỏi mình ăn cơm chưa, nhưng cái mình cần là xe chứ hok phải cơm, hix hix… rồi họ nói chở mình ra bến xe chỉ lấy 20 nghìn thôi, có chịu đi không. Hix, bây giờ có 30 nghìn mình cũng đi, chứ đừng nói chi 20 nghìn,

Thế là đội mưa chạy ra bến xe, ăn thêm 2 cái bánh tẻ nữa rồi lên xe lim dim, gật gật, nghe nhạc, và đến Kim Mã, tốn thêm 20 nghìn đi honda ôm về trong mưa.

Àh, bánh tẻ là bánh đặc trưng của Sơn Tây, có vẻ là 1 biến thể của bánh giò với bột gạo, nhân thịt lợn và mộc nhĩ, hành tây và gói trong lá dong nhỏ, mỗi chiếc dài khoảng hơn gang tay, to bằng 3 - 4 ngón tay chụm lại, ăn rất ngon.

Bạn nào mún biết về lịch sử làng thì google nha, tớ lười kể lại quá

 

 - Làng cổ Đường Lâm

xe hai linh môt này

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 

 - Làng cổ Đường Lâm

mưa to thế nhỉ

 

 - Làng cổ Đường Lâm

nhòe hết cả hình

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 

 - Làng cổ Đường Lâm

hoa tigon

 

 

 - Làng cổ Đường Lâm

cổng làng

 

 - Làng cổ Đường Lâm

vừa qua cổng làng

 

 - Làng cổ Đường Lâm

Nhìn cảnh này, làm nhớ lại câu thơ…

“Đường trong làng: hoa dại với mùi rơm… Người cùng tôi đi dạo giữa đường thơm”

mà bùn sao, mình đi 1 mình, ko có ai dzạo chung, hix hix…. mà hôm nay cả cái làng này cũng lèo tèo có 4, 5 khách du lịch và 1 đôi chụp ảnh cưới

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 

trai làng

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 

 - Làng cổ Đường Lâm

rêu dễ thương

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 

lại hoa tigon

 

 

 - Làng cổ Đường Lâm

kẹo dồi

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 

 - Làng cổ Đường Lâm

nước mưa vỡ

 

 - Làng cổ Đường Lâm

 

 

 - Làng cổ Đường Lâm

bánh tẻ đâyyyyy chiếc nhỏ 2 nghìn, chiếc to 3 nghìn…. còn lưu dấu răng của mình

Bravo!!! Home made Pad Thai by Mom

Sunday, December 7th, 2008

Cuối tuần, Mom chui vào youtube và xem cách làm Pad Thai, với sự trợ giúp “dịch thuật” của mình, nên có món Pad Thai ăn ngon như là Spice hay Sawasdee luôn, hêhê… Nhìn thấy người ta làm thì dzễ, nhưng nếu mình làm chắc banh chành tùm lum, nên mom có kinh nghiệm làm bếp thì để mom làm, túm lại là ăn trưa và ăn chiều toàn là padthai  - Bravo!!! Home made Pad Thai by Mom

Ai muốn xem cái clip trên youtube thì —> click vào đây nghen, cái “chị” huớng dẫn này nhìn “dễ shuơng”

Món này đặc biệt ở chỗ phải có Pad Thai Sauce thì nó mới ra cái mùi này, đó là hỗn hợp của nuớc me, nuớc mắm và đuờng được thắng cho kẹo kẹo lại… Ôi, ngon ngất ngây

 

 - Bravo!!! Home made Pad Thai by Mom

Mà hông biết sao Mom cũng sung lắm, làm thêm 1 món tráng miệng luôn, đó là món xôi xoài (Khao Niew Ma Muang) và thêm món xíu mại để ăn sáng  - Bravo!!! Home made Pad Thai by Mom

 - Bravo!!! Home made Pad Thai by Mom

 - Bravo!!! Home made Pad Thai by Mom

Cuối tuần hoành tráng, hihi

Blog my Sunday, blog my Monday !!!

Monday, November 10th, 2008

Hôm nay nhiều chuyện để blog quá, “blog your today, do not delay…” - Chuyện là ngày hôm qua cả đám tụ tập ở nhà ông Vũ Mập, [eNat đang ngấp nghé soán ngôi này, hix hix] cả đám rần rần như cái chợ chồm hổm, Trang đảm đang thực hiện món Lỗ tai heo cuốn bánh tráng, An lan man làm món Nghêu hấp Cambuchia… Còn có dzịt quay, rau câu, nước trái cây, nhãn của bá tánh thập phương. Dzui ơi là dzui….. Chỉ có chủ nhà là mệt wéo râu vì lo đi dzọn chiến trường của tụi lâu la. Hơ hơ.

Trang with the dish “pig ears spring rolls” and An with “lemon grass clams” was voted as the best dishes of the party. I rarely eat “pig ear spring rolls” but Trang has made it well done, An also did her great job with clams. Bravo…
Pig ear was cleaned by salt, and boilt in hot water with a little salt, then sliced a finger long, the dish served with herbs, sliced cucumber, sliced young banana, young star fruit… all of them was wrapped with a piece of rice paper, and dim into fish sauce or shrimp paste, i never eat shrimp paste, but i try to use fish sauce.
So, we had Roasted Duck, Pig ear spring rolls, Steamed Clams with Lemongrass, Fruity Jelly, Fruit juice, and Longan.
There is no reason for the party, just gather to chat chit and make some fun :P 

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

[Áo cưới trước cổng chùa]

 

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

[Hành động khó hiểu, người chui chui, kẻ banh banh]

 

 

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

[Ba chị em]

 

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

[Trai xinh và quái vật]

 

 

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

 

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

 

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

 

 

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

 

 

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

Còn buổi chiều tối thì lượn lờ đi ăn nữa, món Việt thôi, nhưng được cái chỗ này làm ngon ơi là ngon, giá thì không cao như fine dining, nhưng chất lượng món ăn, không gian đẹp ngang ngửa… Hihi
Còn hôm nay buổi trưa thì bị hụt 1 cặp vé xem phim Megastar, bác Chris nhào lên lầu 3, và tuyên bố ai mà biết tên hết tất cả những người ở tầng 3 sẽ được tặng cặp vé này, hihi, mình nhoi nhoi, xung phong…. Trả lời được hết, chỉ có 1 chị kia, mặt thì quen lắm, ngày nào đi qua đi lại cũng gặp, nhưng thiệt tình là không nhớ nổi tên, huhu… Thế là chỉ có 1 tên không nhớ thôi, mà bị vuột mất cặp vé, 200 nghìn, buồn ơi là sầu, hix hix [cũng an ui, là cuối cùng không ai đưọc luôn, haha]

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

Còn buổi chiều đi làm về thì nhận đuợc bức thư gửi từ Nhật của bạn Yoshimi. Bạn ấy tên là Yoshimi, nhỏ hơn mình 1 tuổi, làm y tá ở bệnh viện Crossroad ở Sendai, tình cờ mình quen trong chuyến đi Hạ Long, vì cả 2 đều đi đơn côi chiếc bóng, haha. Thế là quen nhau, và về nước lại hay email qua lại, thế mà hôm nay bạn ấy gửi nguyên đống postcard và hình ở Hà Nội và Hạ Long, kèm với một bức thư, và một xấp quảng cáo về du lịch của Sendai, nơi mà bạn ấy ở. Bất ngờ ghê, vì bạn ấy nói bạn ấy thích viết thư tay,… Hihi. Lúc nào bạn Yoshimi cũng kêu gọi mình sang Nhật chơi, nhưng bạn ấy không biết rằng túi tiền của mình thì có hạn, Nhật thì xa vời quá, hix hix… nói như bạn ấy là sẵn sàng cho mình ở ké ở Sendai thì chi phí máy bay, ăn uống cũng đủ tắt thở rồi. Hêhêê.

I got a mail today, yet not an email, it’s letter from Yoshimi, a Japanese girl that I meet in the trip to Ha Long last 2 month. After coming back Japan, she did some Vietnamese dishes and serve her family, OMG, she is better than me :P - She is working as a nurse as Redcross Hospital in Sendai. In the envolope there are a handwrite letter, many many pictures which taken in Hanoi and Halong as well as some in Japan, and a brochure of Sendai tourism. Yoshimi is so kind, and nice, hope to see her in VN again, maybe I can visit her in Sendai someday (if there is any low fare airlines direct to Tokyo or Sendai, hihi) :P

Vui quá hà, bạn Yoshimi dễ shương ghê, note tùm lum trên cái bản đồ, hihi. Lúc ở HN, mình nói mình biết hát nhiều bài tiếng Nhật, rùi hát cho bạn ấy nghe bài Suteki dane, hát bậy bạ thui, ai hiểu thì hiểu, hơhơ, rồi hai đứa vừa đi vừa song ca bài hát trong phim Doraemon, nhí nhảnh ớn, hehe…

eNat muốn đi Nhật, haha :p

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

 - Blog my Sunday, blog my Monday !!!

[Đây là món “NGOI CUN” tức là món “Gỏi Cuốn” mà bạn Yoshimi tự tay chế biến, nhìn khá giống ở VN hen, Yoshimi khoe là món này ăn với soya sauce và wasabi của Nhật cũng ngon, ak ak]

Thành Phố Sương - Dalat 2008

Tuesday, October 28th, 2008

Mới đi Đà Lạt về, ngồi xe mấy tiếng ê ẩm cả người, ngồi trên xe hết ăn rồi ngủ, ngủ dzậy nghe nhạc, nghe nhạc xong thì bị bác tài tra tấn bằng mấy cái video clip của anh Đại và chị Ly, sến mà chảy nước nhễu nhão cả xe, đại loại là cái clip quay cảnh nhà ga Đà Lạt, cái chỗ mới sáng này mình còn oằn oại đủ kiểu tạo đủ thể loại hình ảnh trông thật đẹp đẽ và sang trọng, thế mà bây giờ trên TV là cảnh cô gái trèo lên toa xe, mặt mày rũ rượi, anh chàng đó chạy theo , hai bàn tay quào quào vào thành xe, miệng thì mấp máy mấp máy, cô gái thì ngôi trên toa xe có mình ên khóc lóc, máy quay đặt tả cảnh cô ta hù hụ hù hụ chảy nước mắt, rồi tự nhiên xe lửa dừng lại, cô ta chạy ào xuống, kiu lên: “anh Đại…..” - rồi anh ấy quay lại, hai nguời chạy từ xa lại, đến giữa khung hình ôm nhau sát rạt, quay quay mấy vòng, rồi hết phim.
Ak ak, cũng nhờ mấy cái clip nhạc bi hài này mà chuyến xe cũng đỡ căng thẳng, híhí…

Số là một chuyến đi đầy ngẫu hứng, đến Đà lạt trong mưa giăng gió thổi vật vã, lạnh quéo râu. Nhưng cũng phải đi chơi, hông lẽ ra đây nằm ềnh ở KS, thế là lội xuống chợ mua dù, xách dù đi chơi cứ như đang ở Tokyo :- hềhề

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Áo điệu đem theo đã trở thành cứu cánh khi ướt nhẹp vì mưa]
Nói chung là chuyến đi này kỳ thú nhất ở chỗ leo đỉnh Lang Biang lên đỉnh 2100m, rồi bị lạc đường, rồi lội ra ngã ba để quay qua đỉnh 1900m, rồi bị mắc mưa trên núi, áo lạnh thì không có, gió thì thổi phần phật, nấp dưới gốc thông thì sợ bị sét đánh, hix hix, áo quần thì ướt chèm nhẹp, run lập cập lập cập. Đang đứng co ro như mấy con chuột lột bên vệ đường nhìn mấy chiếc xe jeep băng qua, thì bỗng có 1 chiếc xe jeep dừng lại. Nó lùi lại tí xíu, trên xe ngoài thằng cha tài xế mắc dịch ra còn có 2 vợ chồng người Mỹ lớn tuổi, 1 anh tourguide. Hết. Vừa lên xe, hai vợ chồng ấy liền đưa áo lạnh cho 2 bạn gái trong đám mình, rồi nhiệt tình vì thấy mọi người lạnh quá, tụi mình vừa run vừa cảm ơn rối rít. Xe đến đỉnh núi thì mây đen vẫn còn vần vũ, hai vợ chồng ấy hứa là sẽ cho tụi mình đi xuống xe chung, vì hai vợ chồng đó đã bao trọn xe rùi, thế mà cái thằng cha tài xế mắc toi ấy không chịu, hắn không cho đi, và bắt tụi mình phải mướn 1 chiếc xe riêng. Vì mưa, không thể đi bộ xuống, cho nên mình phải thuê 1 chiếc xe với giá 180 nghìn, mà chỉ có 4 người đi, thế là hắn nhét thêm 4 người vào nữa, tụi mình nhèo nhẹo nhèo nhẹo, thì hắn đưa lại 60, vị chi là 120.000. Thấy bực mình quá hà…

Trong khi người ta là người nước ngoài, thấy tụi mình vậy mà còn quay xe lại, còn đưa áo ấm cho mặc, vậy mà cũng là người VN với nhau, mà nó chạy xe phăng phăng băng ngang tụi mình, coi như hông thấy, còn ngta đã bao xe thì nó không chịi chở tụi mình xuống.

Còn một chuyện chướng tai nữa là, người ta đi xe nhà chạy lên đến gần đỉnh, thì tụi nó chặt thông giữa đường tùm lum, không dọn gọn gọn lại, làm xe ngta không qua được, rồi giữa lưng chừng đèo thì nó bắt mấy chiếc Land Cruiser phải quay đầu về dưới chân núi. Trong khi mấy chiếc xe jeep của tụi nó thì qua được, điều đáng nói là ngta cũng phải mua vé cho chiếc xe Land Cruiser chạy lên mà, thấy mà bực bội, chỉ cần gom gọn gọn lại là xe ngta chạy qua cái vù, thế mà chỉ là mấy thằng cưa cây mà trong thế cửa quyền nên nó ra oai. Mắc dzịch…

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Đường lên đỉnh 2100 m]
Nói về chuyện đi leo nuí mắc mưa, cũng hên sao là mình đem theo 1cái áo len phòng hờ khi trời lạnh, cho nên khi cái áo thun bị ướt nhẹp, mình có áo khác chui vào toilet mà lau lau để thay áo khác, nếu không là chắc cảm rùi. :D hihi - hên chưa - đúng là ở hiền gặp lành.

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

Vụ án tiếp theo là đi tìm nhà thờ gỗ Cam Ly, cái nhà thờ nằm ngay sau cái thác Cam Ly, mà hông có vào được vì không có đường, thế là phải đi tìm đường, phải chạy từ đồi Mai Anh xuống, mà mình chay vòng vòng, hư bột hư đường, nên sáng hôm sau lại dậy sớm, đi tìm đến đó. Cuối cùng cũng đến được, từ đồi Mai Anh, chạy xuống dốc sẽ thấy bên trái có cây xăng Hạnh Phúc, chạy vào đó, đến Trần Bình Trọng, chạy khoảng 1 km thôi, sẽ thấy cái trung tâm dạy lái xe, có 1 cái con dốc nhỏ xíu mà lồi lõm, chạy lên, nhìn bên tay trái sẽ thấy nhà thờ gỗ Cam Ly. Đến nơi thì nó bị khóa cửa, hoang tàn, thấy ghê… Uổng công chạy vòng vòng ghê.

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Hình chỉ mang tình chất minh hoạ, người trong hình đã quá già so với style hình]

Đi không có lâu, nên không có chụp được nhiều hình, với lại trời mưa hoài, cho nên ấn tượng trong đời kỳ này là cái màn leo núi Lang Biang bị mắc mưa… Ấn tượng thứ 2 là ở KS mà khi tắm hay làm cái gì gì ấy trong nhà tắm thì có thể nhìn thẳng xuống cái chợ, thấy người ta bán buôn qua lại, thật là hấp dzẫn, cứ như là nhà tắm tiên, hehe. Buồn ngủ quá chừng chừng, giờ ngủ đây, hix… khò khò khò zzzzzzzzzz

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Nhà tắm lộ thiên, nhìn xuống đường là thấy cảnh này này]

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Hoa gì đẹp quá hen]

Lúc này ham đi chơi quá, bỏ quên 1 cuộc hẹn với chị Ù xinh đẹp, thất hẹn với em Mai Phương (hông có Thúy) hix hix

Lần này lên DL, lỡ 1 dzự định là thăm mẹ của bạn Triết, hùi xưa mình ăn dzầm nằm dzề ở nhà của cô, hehe… Mấy chỗ yêu thích vẫn còn, mấy chỗ yêu thích đã dzẹp tiệm… Thời gian không có nhiều để ở lại DL thêm nữa, tiếc ghê… tiếc hùi hụi.

Sao mà Đà lạt thật đẹp, lúc nào cũng thơ mộng, mát lạnh, lung linh, tươi roi rói, cây xanh, nuớc mát, trời trong xanh… eNat yêu ĐàLạt quá chừng chừng cơ

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

Trong mấy ngày ở DL, cũng đã đọc xong truyện mới của chị NNTư rùi nè…

Lần này đi, được tặng nguyên một cái túi nhỏ nhỏ gọn gọn, trong đó có 1 chai rửa mặt, 1 chai Clear gội đầu, một chai deodorant rexona, 1 chai dzầu Nhị Thiên Đường, 1 cây clipice, 1 bịch khăn giấy, 1 cái bàn chải đánh răng, 1 chai súc miệng Listerin, mấy bịch sữa tắm, hix hix… cảm động ghê hà !!!

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Bánh ướt thịt nướng nè]

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Đố biết cái gì đây :D ]

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Đó là bánh mì xíu mại trên Bùi Thị Xuân, ngay góc Huyện đội nè, chỗ này ngon ngon ngon, mà rẻ nữa, bi giờ là 3000 nghìn, hồi xưa bạn eNat ăn chỉ có 1 nghìn rưỡi thôi, hihi]

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[trong xanh ghê hen]

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Cái hoa này, có cái mỏ chu chu như con cá ngựa, hehe]

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Đi ăn hột vịt lộn đầu đường Nhà Chung nè, trước cái hẻm trường Tây Sơn, chỗ này ban ngày có cô bán chè ngon lắm, buồi chiều thì chị bán hột dzịt lộn định cư ở đây :D]

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Trời lạnh mà ăn chuối nướng thì còn gì bằng, hồi xưa trên Bùi Thị Xuân có hai quán lận nghen, một quán buớc lên 1 cái bậc cao cao, một quán bước xuống 1 cái bậc tấp thấp, đoạn gần trường Nguyễn Trãi í… giờ cái quán bục cao đâu mất tiêu òi, còn quán bục thấp… món này ăn lúc trời lạnh ngon cực kỳ kỳ]

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

 

[Bún măng gà….]

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Trời lạnh, mưa phùn, ăn kem mới phê hen]

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Hai đứa ngồi ngay ống cống mà hớn hở ghê…]

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Sến 1 chút, hehe]

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Sắc màu của chợ]

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Chỗ này cái bạn Quốc Đại ở trên quay video clip nè]

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Cây đào trụi lá…]

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Bồ công anh, chưa bung ra mấy cái hạt…]

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Bon bon bon…]

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Sến tập 2]

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Poster của Bộ phim Cô Gái Xấu Xí phần 2]

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[KS Saigon Dalat của SG Tourist, hoành tráng hen]

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Ôi, chỉ còn 5km nữa thôi là chúng ta sẽ đến đỉnh, ak ak]

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Cây cà gai - tên tui tự đặt]

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Dưới mấy cái lá thông khô, vạch ra sẽ thấy vô vàn cái cây bé bé xinh xinh nè]

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Chè trôi nước nè, nhìn ngon hen]

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Lẩu nấm ở Thanh Thủy nè, quán cafe một thời của DL bị thâu tóm bởi Cát Tường group và thành nhà hàng Thanh Thủy, phục vục pro pro pro và decor đẹp đẹp…. ]

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Tui thích cái cây này ở DL lắm nè, xem như là biểu tuợng không chính thức của DL luôn, cả cái DL chắc khoảng chừng chục cây đổ lại, biết đâu mai mốt vì lý do kinh tế, ngta chặt nó đi thì phí và tiếc lắm lắm nhỉ]

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Bánh canh ở Xuân An, ngon mà rẻ hen]

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Kiến mẹ, kiến con, đi dzạo trên dzây kẽm gai]

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Hun 1 cái coi nè]

 

 

 - Thành Phố Sương - Dalat 2008

[Ê ê… coi chừng té]

Tôi nhớ ĐL mơ, khi hoa anh đào nở đầy trên phố thơ…. gập ghềnh sỏi đá, lá chen hoa đẹp tươi, với sương lam nhẹ rơi, với chim ca ngàn lời…
Có ai đã từng nghe bài “Mặt hồ” của AC&M hát về Hồ Xuân Hương chưa, hay kực, ai chưa nghe thì ráng mà tìm nghe nhá…. Không biết có hay thiệt hông, hay tại tui yêu DL quá, nên mê mẩn cái bài này từ hùi lúc kỷ niệm ĐL 100 năm đến giờ. Không tìm ra ở đâu, thì click vào đây, haha [link]

Mặt Hồ

Artist: AC&M

Composer: Trọng Thủy

Download: link

Sóng lăn tăn vỗ bờ

Áng mây chiều gợi nhớ hồn thơ.

Hàng thông reo ven bờ

Đưa con thuyền về với ước mơ.

Đà Lạt quê hương ta đẹp như một đóa hoa

Hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê ta.

Hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê nhà.

Hồ Xuân Hương… Hồ Xuân Hương

Ôi tiếng “Hồ Xuân Hương” ta nghe trong lòng

Trăm mến ngàn thương Hồ Xuân Hương.

Tháng ngày mê say mang nước cho đời thêm xanh thắm

Đây mặt Hồ Xuân Hương như mắt người tôi thương.
Những bông hoa vẽ mờ

Sát mặt hồ gợi nhớ hồn thơ.

Vầng trăng rơi trên hồ

Vang khúc nhạc gọi những ước mơ.

Đà Lạt quê hương ta đẹp như một đóa hoa

Hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê ta

Hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê nhà.

Hồ Xuân Hương… Hồ Xuân Hương….

Ôi tiếng “Hồ Xuân Hương” ta nghe trong lòng

Trăm mến ngàn thương… Hồ Xuân Hương.

Hỡi người đi xa có nhớ chốn này

Bao yêu mến đây mặt Hồ Xuân Hương

Như mắt người tôi thương.

Tag: Đà Lạt, Dalat, Da Lat, khách sạn, du lịch, ăn uống, bánh canh Xuân An, nhà thờ gỗ Cam Ly, đồi Mai Anh, Lang Biang, leo núi, Hồ Xuân Hương, Lâm Đồng, Bùi Thị Xuân, Cao Đẳng Sư Phạm, ga Đà Lạt, nhà ga, thành phố sương, thành phố hoa, thung lũng tình yêu, ăn ở Đà Lạt

Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

Tuesday, October 14th, 2008

[English version of this entry is coming soon]

Cuối cùng thì cũng về lại SG, nóng nực và khói bụi, vừa ra khỏi sân bay là thấy bụi bay mịt mù bực cả mình [đi honda ôm để tiết kiệm tiền nên phải chịu hít bụi thôi, hix, dù gì cũng tiết kiệm được cả trăm nghìn :D] - Nhưng dù sao cái thơi tiết và không khí ôm nhiễm của SG cũng đỡ hơn mấy cơn mưa ở Huế, mưa gì mà mưa từ sáng đến tối, từ tô71i đến sáng, từ sáng lại đến tối… khiến mình muốn đi đâu lại phải dzầm mưa mà đi, lạnh thấy bà nội bà ngoại luôn.

Now, come back SG with air pollution and traffic jam, bagge with a motor taxi man to save 100.000 VND, come home with full of many kinda emotions. However, the pollution in SG is still more comfortable than the rainy season in Hue. It rains all time, cold and blue.

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Mưa sáng sớm ở Đà Nẵng - A stormy morning in Danang, view from the hotel room’s window]

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Hội An - Hoi An]

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

Cũng khá lâu rùi mới đến Huế lại, Huế có nhiều thay đổi, đường đẹp hơn, rộng hơn, nhưng mới 9h hơn thì tp cũng đã vắng teo bà tèo. Vậy là trong lần này mình gặp lại Hội An ở Quảng Nam nè, gặp lại Huế nè, lần đầu ra Quảng Trị thăm “chiến khu xưa - địa đạo Vịnh Mốc” - thăm cầu Hiền Lương mà trước giờ toàn nghe ngta hát, đi ngang huyện Gio Linh - mà trước giờ cũng nghe ngta hát bài Bà Mẹ Gio Linh nè, đi ngang làng Vân Kiều - trước giờ cũng nghe mà chưa biết nè, đi thăm cầu Darkrong và sông Darkrong - mà trước giờ mình hay hát qua bài hát sông Darkrong mùa xuân dzìa”, lần đầu tiên biết con đường HỒ CHÍ MINH lịch sử… đường số 9 Nam Lào, con đường huyết mạch của nền kinh tế Lào.

The first time I was in Hue is around 1997, Hue now is more modern, bigger street, higher buildings yet maintance the same lifestyle as its 10 years ago. At 10 PM, the downtown becomes quite, few people walking on the street until 11PM a few tourists found. This trip let me to Quang Tri province and cross the Hien Luong bridge which were the North and the South border of Vietnam between 1954 and 1975. The bridge locates on 17th Parallel over Ben Hai river which saw many sorrow story during the war. Another famous bridge is Darkong which is over the Darkrong River and connect the Ho Chi Minh trail with the highway 9. The highway 9 is the shortest street to Lao and vice versa, this street is also the best way for Lao to traffic to the South China Sea for import and export.

DMZ (Demilitarised Zone) is an area 5 km to each side of the Ben Hai River, which runs sort of East-West and was the dividing line between North and South VietNam between the end of WWII and 1975. In an attempt to prevent infiltration of troops and material, the Americans established a line of bases, artillery fire bases, and Special Forces Camps roughly parallel to and south of this line. The Ho Chi Minh Trail was a web of roads and trails running north to south in the western half of this area and in Laos. To this day the official position of the government is that the trail was entirely in VietNam

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[lên ăn cơm bạc cơm vàng nhà ta… ]

Nếu có thêm thời gian, nhất định sẽ lết lết thêm đến Quảng Bình, hay lấn lấn qua Savanakhet 1 xíu, nhưng nhận thấy tình hình có đi qua Lào thì cũng chỉ chạm đuợc đến Vientian thôi, cho nên dành chuyến đó lại cho lần khác dzậy sẽ đi đủ đầy hơn từ Luang đến Savanakhet. Nói chung ở cửa khẩu Lao Bảo nhìn mé mé qua là thỏa mãn rồi, hìhì…

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[câu dứa gai trong khu DMZ, khu địa đạo Vịnh Mốc ]
Con đường số 9 cực kỳ đẹp, một bên là núi, một bên là con sông Darkrong chảy xiết, đâu đó lô xô mấy mái nhà tranh của người dân tộc vân Kiều và người Kinh. Người Vân Kiều vốn từ xa xưa là người Lào, di cư qua đất Việt sinh sống và dần trở thành 1 trong 54 dân tộc của Việt Nam. Người Vân Kiều sống trong những ngôi nhà sàn, lợp lá như nhà tranh, kết cấu nhà sàn khá giống nhà sàn của người Cambodia, thích hợp với việc sinh sống trong nương rẫy và rừng cây. Người vân Kiều trước đây sinh sống theo kiểu di canh, họ trồng mỗi năm 1 vụ lúa, sau khi gặt hái lại chuyển đến nơi khác sinh sống để có thể canh tác trên một mảnh đất mới thay cho mảnh đất cũ đã không còn phì nhiêu. Trong những năm gần đây, được sự hỗ trợ của nhà nước và chính phủ, người Vân Kiều được vận động và chăm lo hơn, họ được hỗ trợ nhiều mặt về điện thắp sáng, con cái được đi học tiếng Kinh, được chính quyền địa phương vận động định cư gần “mặt tiền” đường số 9 thuận tiện cho việc đi lại…

 

The highway 9 is extremely beautiful with mountain on your right and Darkrong river on the left, many cottages of Van Kieu minority can be found easily over small bushes on the shoulder of the hills. Van Kieu is one of 54 minorities of Vietnam who is original from Lao 1000 years ago, they have their own language and customs. Living in the small cottage on brae of the hill, they grow rice on the land and move to another field to continue growing rice in the next year coz the soil is not fertilized anymore. But nowadays, the Vietnam Government has supported them strongly in increase the living standard, they are moved to near the highway 9 and settle here, so their children can go to school and learn Vietnamese, it’s helpful for them to integrate with the modern social.

 

Vùng đất Đông Hà, Quảng Trị vốn là vùng đất bịtàn phá ác liệt nhất trong thời kỳ chiến tranh Mỹ, chất hóa học hủy diệt thi nhau rải xuống nơi đây, khiến cho rừng nhiệt đới bị phá hủy, cho đến ngày nay hầu hết cây xanh của khu này đa số là cây tràm, cây bụi nhỏ mới được tái tạo lại.

Dong Ha, Quang Tri may be known as the most ferocious destroyed in the Vietnam US War, tons of biology weapon and dioxin was poured here to make this area become a death place. Many grief stories and disable victims of dioxin has been found here, and today you can not see any big tree over all the province, tropical jungle also couldn’t be found… It’s the effects of US War poisons.

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Trước mặt bạn eNat là đường Hồ Chí Minh, sau lưng là đuờng số 9 ]

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Cây cầu Darkrong lịch sử ]

Trên cung đường số 9 này, ngoài là cửa thông thương cho Lào ra cảng biển, cũng như của Việt Nam vào thị trường Lào, đó còn là con đường ngắn nhất kết nối Việt Nam và tình Muk Dahaeng của Thái. Từ đường số 9 băng qua cầu Darkrong là đến đường HỒ Chí Minh lịcyh sử, con đường mà dân vá quân ta đã xẻ dọc Trường Sơn cứu nước, đến đây sẽ nhớ đến bài hát Trường Sơn Đông - Trường Sơn tây và bài hát Cô Gái Mở Đường. Bạn sẽ ngạc nhiên trước sự hoành tráng của thiên nhiên, và sẽ cảm thấy sao con người nhỏ bé trước thiên nhiên mà lại có thể có nhiều công trình vĩ đại đến thế.

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Thấy cuời vậy chứ mới chui địa đạo ra, mệt lắm đó, chui ra thở như trâu - Phía sau bạn eNat là biển Cửa Tùng, đẹp lắm đó]
Và bạn sẽ càng ngạc nhiên đến thích thú khi chui vào địa đạo Vịnh Mốc tại huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị. Đây là cơ ngơi của VC trong thời kháng chiến chống Mỹ, xét về mức độ “dài” thì địa đạo này thua địa đạo Củ Chi của TP.HCM, nhưng xét về mức độ hoành tráng thì nơi đây có vẻ hơn hẵn khi các ngõ ngách trong địa đạo được thiết kế hết sức hợp lý và an toàn. Vi dụ như địa đạo có 13 ngõ ra vào, trong đó có 7 ngõ thông ra biển, và trong 7 ngõ thông ra biển ấy có 1 nơi được chọn làm khu vực y tế, vì nơi đây là nơi hộ sinh cho 13 em bé trong suốt thời kỳ kháng chiến, việc gần cửa ra vào sẽ có thể giúp các bé có cơ hội được thấy ánh sáng mặt trời, được hít thờ nhiều oxy hơn… Và địa đạo còn được chia thành 3 tầng, tầng 1 dành cho chiến đấu, tầng 2 dành cho ở + sinh hoạt và tầng 3 dành cho lánh nạn. Những con người VC đã nương náu nơi đây tận 6 năm, mà eNat chỉ chui qua chui lại một vài ngõ mà đã thở hồng hộc và cảm thấy tối thui, không thể nào đi được

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Biển Cửa Tùng]
Cầu Hiền Lương, sông Bến Hải, vĩ tuyến 17 cũng là những điểm chú ý trong chuyến đi này, khi có dịp biết thêm nhiều 9iều về những địa danh này. Cô gái hướng dẫn viên là người Quảng Trị, học tại Đà Nẵng, dẫn đoàn đi bằng tiếng Anh lơ lớ, ví như âm “s” hay đọc thành âm “sh” - đặc trưng của Quảng Trị - mặc dù không thật chuẩn nhưng với những câu chuyện kể của cô và nhiệt tình của cô khiến tất cả du khách đều hài lòng.

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Rừng càphê trong di tích Khe Sanh ]

Nói thì hơi sến, nhưng thật sự là trước giờ toàn nghe nói cầu Hiền Lương, nhưng chưa được nghe nhiều câu chuyện về nó thì thấy bình thường, nhưng sau khi đuợc biết thì thấy nó thật là ý nghĩa, thấy bộ đội cụ Hồ thật hay ho :D

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Cầu Hiền Lương, sông Bến Hải, vĩ tuyến 17]

 

 

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

Thôi, nãy giờ kể chuyện yêu nước hơi bị nhiều, kẻo có đứa lại bảo mình lắm mồm với Đảng. haha :D - Kể tiếp chuyện đi chơi vậy, thì đi Hội An. Mấy năm rồi đến Hội An, thấy HỘi An cũng vậy, có đông hơn xưa, nhiều xe máy hơn xưa, nhưng về cơ bản thì y hệt. Ở Hội An, đang phân vân giữa việc đi thăm làng mộc Kim Bồng hay đi qua làng rau Trà Quế thì túm lại mình chọn đi làng gốm Thanh Hà. Nói là làng, chứ hiện nay còn mấy hộ đâu, chỉ là làm để giữ nghề của làng, của gia đình mà thôi, không khéo năm sau đến thì cái làng này cũngbị xóa sổ trên bản đồ du lịch như bao cái làng nghề khác. Không thực sao vực đuợc làng…
Ở Hội An, điều mà mình ghét nhất là phải mua vé vào chùa, có thể người ta bán vé cho các di tích khác, nhưng chùa thì phải rộng cửa đón mọi người, bán vé vào chùa, thấy cứ sao sao, thế nên mới gọi trại ra là HỘi Quán này, Hội Quán nọ. Buồn tình hết sức cái sự đời.
Mặc dù không đi làng rau Trà Quế, nhưng mình có thể tưỏng tuợng ra đ1 là một làng rau sạch nhất Việt Nam, sạch hiểu theo nghĩa là không có chất trừ sau độc hại hay các loại thuốc kích thích tăng trưòng, các giống rau đa bội to như cái mẹt… [Hoặc cũng có thể ngta có thuốc độc hại dùng để tưới vào cho lá rau nhỏ lại, tạo cảm giác tự nhiên, héhé]. Khi ăn uống ở Hội An, và cả Đà nẵng, mình nhận thấy các loại rau xanh ở đây rất tươi, lá nào cũng bé xíu bé xiu chứ không to oạch như mấy loại ở SG, cũng như mấy cây giá thì ốm nhom và cao nhòng, chứ không vừa béo vừa lùn như gã giá xã xệ của SG bị cho qua 1nhiều urê tăng trường, kinh hãi khủng khiếp.
Ai đi Hội An có mua hàng gì thì cũng nhớ trả giá nhiệt tình vào, nói thách cái chi mà cao kinh khủng, ta thấy nắng quá, nên mới định mua cái mũ đội đầu, thế mà hắn bảo 40 nghìn 1 cái, ta chau mày mặc cả và cuối cùng hắn chịu bán cho ta với giá 15 nghìn mà ta nghĩ là vẫn còn bị hớ, buôn bán răng mà lạ rứa, ai mà dám mua nữa hỉ.

Ở Hội An thì ăn Cao Lầu và cơm gà, thiệt lòng, không còn bụng để thử cái món bánh bao bánh vạc được khách tây mệnh dzanh hoành tráng là White Rose, mà nhìn thì cũng thấy ngán ngán, hêhê. Có dự định đi quán cafe Hải, nhưng đến noi thấy đẹp thì cũng đẹp thiệt, mà bụng thì không còn chỗ chứa vào lại tốn tiền, thôi để lần sau vậy.

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Cao lầu, măm măm ]

 

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Cơm gà Hội An nữa nè ]
Đi đến cầu Nhật mới nhớ ra, hồi còn nhỏ, cách đây khoảng 10 năm, mình đi HỘi An về, kể chuyện lại cho mấy nguời bà con nghe, mà quên mất tiêu cái chỗ này gọi là cái gì, nhớ mang mang cái gì mà có chữ chùa, chữ cầu, chữ nhà… Thế là ngồi tổ hợp lại, Cầu Chùa - không phải, nghe lạ hoắc, Nhà Chùa lại càng không phải, Nhà Chùa thì nghe kỳ quá, đến lúc ra chữ Nhà Cầu thì cả nhà ôm bụng cuời ngất ngư, vì chính xác nó tên là Chùa Cầu hay còn gọi là Cầu Nhật.

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

Sản phẩm ở Hội An mà mê mẩn nhất là silk necktie, caravat bằng lụa, không phải đẹp xuất sắc, nhưng với cái giá quá hời, thì phải nói là quá đẹp.

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

Rời khu trung tâm phố cổ Hội An, bạn chạy một đoạn qua cầu sẽ đến Phố Hội Riverside Resort, đừng có vào trong đó nghen, không có tiền trả đâu, hêhê, bạn đi lên 1 đoạn, sẽ thấy cái ngã tư đầu tiên. Trước ngã tư có cái bảng ghi là bánh đập, hến trộn, chè bắp vào 80mét. Kế bên có cái bảng Book xchange, thì rẽ vào một tí, bạn sẽ thấy 1 cái nhà có khoảng sân nhỏ kê mấy cái bàn, cứ tự nhiên đi vào và kéo ghế ngồi, sau đó thử ăn mấy món đó. Ngon kinh khủng, hến tươi nên nghe mùi thơm phưng phức, không như hến ở SG bị ướp lạnh đôi khi nghe mùi thum thủm, ak ak. Hến thơm, ăn kèm với bánh đa giòn tan với vị rau húng và rau răm, với ớt là “đê mê tê cu” hehe. Mà giá thì càng bất ngờ dzữ dzội nữa khi mà dzĩa hến chỉ có 8 nghìn, còn bánh đập thì 5 nghìn, chè bắp ngon ngon cũng chỉ 3 nghìn 1 ly. Tuyệt vời số dzách. Còn cái book xchange đối diện là của 1 tên Tây, mua hay thuê cái nhà đó, rồi mở tiệm đổi sách với bảng quáng cáo là hơn 2000 đầu sách hay. Một kiểu trao đổi thật là lí thú :D

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Qua cây cầu này, qua sông Thu Bồn này một đoạn… ]
 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[thấy cái bảng… ]
 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Quẹo vào hẻm, ghé ăn nào, ngon lắm đấy !!! ]
 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Làng gốm Thanh Hà ]

Sau khi ăn xong, nạp năng lượng thì tiến thẳng ra biển nghen, biển Cửa Đại đẹp ơi là đẹp với nhiều hàng dừa lùn lùn, không cao như dừa ở Mũi Né, biển trong xanh cát vàng với vô số tấm chiếu cho thuê để ngồi ngắm biển, mỗi tấm giá 5 nghìn, nếu ăn uống thì không tính tiền chiếu :D - Biển Cửa Đại có quá chừng chừng ốc và còng gió, mấy con còng gió cứ tung tăng lăng xăng duới chân mình, mấy cái vỏ ốc màu hồng tím nằm la liệt, gom 3 ngày chưa hết. Thiệt là thiên nhiên tuơi đẹp… Mà ngộ lắm nghen, trên đường ra Cửa Đại, mình nghe cái mùi gì quen quen, thơm thơm, hăng hắc, thế là ngước đầu lên nhìn, hai bên đuờng là hai hàng cây sữa nở hoa đầy nghẹt, cứ như đang đi giữa phố Nguyễn Du ở HN

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Biển Cửa Đại, trong xanh và sạch sẽ ]
 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Mì Quảng ]
 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Bún bò Đà Nẵng ]

Còn Bà Nà nữa, đi Bà Nà quả là một kỷ niệm đáng nhớ, kinh hãi hùng. Hơhơ. Chưa đi chưa biết Bà Nà, đi rồi mới biết như là Bà Điên. Mình với đứa bạn thuê con xe của bác honda ôm, nói nào ngay là chỉ nói đi trong TP phố, chứ ổng mà biết đi Bà Nà chắc ổng chém chết hai đứa. vuợt nắng vượt gío, vượt những cơn mưa rào rào rào, đường đi Bà Nà xấu xí như cô gái xấu xí, nắng thì bụi đất đỏ mịt mù tung bay, còn mưa thì đường trơn như cháo đậu đỏ, chưa kể khuyến mãi thêm mấy cái ổ voi, ổ khủng long đầy nước, lạng qua, lạng lại, cuối cùng thấy bảng Bà Nà 3KM mừng hết lớn. Ai dzè….. đó chỉ là đến chân núi thôi, từ hân núi lên núi là 16 KM đường đèo dốc quanh co kinh khủng khiếp. Định quăng xe honda lại, đi xe trung chuyển lên với giá 40 nghìn 1 người, nhưng 2 người thì nó không chịu chở, hix… thế là đành chạy xe honda lên luôn, trời thì mưa tầm tã, đường thì trơn và dốc lại quanh co, vừa đi vừa run cầm cập. Có hai ông kia người địa phuơng cảnh báo là đừng có đi, xe Tàu không đi lên nổi đâu, dốc lắm, thế mà vẫn lì, bám đèo mà leo, cho đến khi đi đuợc khoảng 3 hay 4 KM thì xe đình công, nó kiu rắc rắc rồi im ru bà rù. Hú hồn, tuởng quăng xe ở lại rồi chứ, hix hix… Nó đình công, không đi nữa, làm cách nào cũng không nổ máy được, hix. Thế là phải thả đèo về trong mưa, lạnh căm căm. Đành thuê xe 400 nghìn cho 2 đứa leo lên, hên quá, có thêm 2 người kia nữa. Vậy là cả thảy 4 mạng, mỗi em chia nhau 100 nghìn. Hix, đau lòng chiến sĩ. Nhưng thiệt tình là đi xe đó sướng thật, chạy phà phà, chay xuyên mưa, xuyên mây trắng xóa, nhìn qua mấy khung cửa là mây và sương giăng giăng trên đỉnh mấy ngọn cây trụi lá, cứ như là tranh vẽ thủy mặc áh.

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Đường đi Bà Nà nè, đi xong về thành bà điên luôn]

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[giống Đường Xưa Mây Trắng hông, hehehe ]

 

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[vào đèo, bắt đầu lên dốc cao ngất ngưỡng ]

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Sương giăng giăng… không thấy lối đi luôn rồi]

Cuối cùng chiếc xe hoàn tất 16 KM đèo, và thả cả đám xuống đỉnh Bà Nà. Ôi trời, hơi thất vọng tí xíu với lời quảng cáo là Sapa của Miền Trung, Đà Lạt của Đà Nẵng… Tui chỉ thấy lèo tèo một nhúm nhà hàng, nhà nghỉ, nhà chùa và nhà… vệ sinh. Nhưng phải nói là không khí thật thoáng đãng, trong lành, nói chuyện mà khói bay phì phèo như hút thuốc, ôi lạnh quá đi, nhưng mới thật thích làm sao. Nếu biết trước Bà Nà lạnh như vầy chắc gom theo một mớ áo thu đông quằn quại rồi, hehehehe.

Nhìn mức độ lèo tèo của nhà hàng, liên tuởng đến độ tươi ngon của thực phẩm và chất lượng món ăn, mình quyết định ăn bánh snack cầm hơi, khi xuống núi sẽ ăn sau vậy. Mà ta nói, người tính đâu bằng trời tính, khi xuống núi thì gặp hên, chiếc xe honda tàu đã chịu nổ máy và ì ạch đưa ta về thành phố, nhưng vì đuờng xấu quá, dzằn quá, nên đang đi xốc xốc nó gãy cái chân gác chân, ak ak. Thế là phải đưa xe vào tiệm cho ngta thay cái đồ gác chân, rửa luôn chiếc xe hết 45 nghìn, hix… đau lòng đau lòng, nhưng ông chủ xe mà biết mình đem xe ổng đi Bà Nà leo đèo chắc ổng còn đau lòng gấp gấp mấy chục lần nữa, nên phải rửa xe xóa hết dấu tích :D - Nhưng ta nói mình là người đàng hoàng, biết là nguời ta nghèo mới chạy honda ôm, mà mình đi xe ngta hư thì tội ngta lắm, nên khi trả thì đưa thêm tiền coi như là gửi chú thêm, [chứ thật ra là đi sửa xem dùm con sau khi nó bị leo đèo è è banh chành]

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

 

 

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Lạnh bà kố, quần áo phong phanh, rét mướt…]

 

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Nhìn y như phim hen]

 

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

 

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Thích hình này nè, nhìn đú đỡn trước cổng chùa ghê ]
Trong lúc chờ sửa xe, đói như con sói không biết làm sao, đi kiếm đồ ăn, có 1 quán bán bánh canh chả cá, thế là nhào vào hốt quán. Chị bán bánh canh chất phát, hiền lành, hiếu khách, đó cũng là đặc điểm mà mình thấy chung khi ở ĐNẵng, chứ không như khi đi HN hay các tỉnh phía Bắc. Người Đà Nẵng sẵn sàng chỉ bạn đuờng đi rất nhiệt tình, vui vẻ ngay cả khi họ đang lưu thông trên đường. Chị bán bánh canh cho 1 miếng bánh đa nữa, bánh đa có nước cốt dừa, lạt nhách mà chỉ nói là mấy đứa học sinh tiểu học bên đường hay mua ăn với nước tương, ak ak…

Xe sửa xong, đi về thành phố, tạm biệt Bà Nà mù sương, tạm biệt chị bán bánh canh và anh sửa xe, tạm biệt con đường gian khổ trần ai - hihi.

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

 

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Cá đuối nè, nhớ con cá đuối trong Finding Nemo quá, huhu ]

Tối hôm ấy, được thưởng thức món cá đuối nướng Đà Nẵng, ăn nghêu hấp xả và lẩu đúng kiểu dzân Đà Nẵng khi ngồi lúp xúp dọc hai bên đưòng Phạm văn Đồng. Ôi, bác Đồng mà biết được con đường mang tên bác giờ trở thành con đường ăn nhậu bình dân chắc bác không yên lòng nơi chín suối quá. Thương thay cho bác Đồng, nhưng ăn ngon thì vẫn cứ xì xà xì xụp mà ăn thôi vậy. Tiếc cái là cho đến khi về vẫn chưa ăn được ốc hút, vì không có bụng chứa tất tần tật. Tự an ủi rằng để lần sau ra lại vậy.

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Bánh mì gà, 4000 một ổ nhá]
Mà món bánh mì gà ở DN cũng ngon hen, có 4 nghìn 1 ổ nhỏ thôi, vậy mà cũng ngon phết, ăn bánh mì giòn rụm, chà bông gà và bơ thơm thơm, với món ớt đặc trưng thật ngon. Giòn tan giòn rụm. Nhắc lại còn thèm đây này, hay ăn món bún bò ở DN cũng khác món Bún Bò Huế, nhưng mình thích bún bò Huế hơn. Ở DN có mì Quảng ngon nà, có bánh cuốn nóng nhưng cuốn không khí thôi, không có nhân, hehe, nghĩa là lấy bánh uớt quấn quán lại một xiú nấm mèo chứ không hề có động vật trong đó. Có quán cơm gà Má Nụ ở lề đường Hùng Vương, quán lề đường nhưng rất hoành tráng với hàng chục con gà béo ngậy vàng ươm treo khỏa thân trong tủ kính, với giá cũng rất hoành tráng so với quán lề đường…

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

Món bánh tằm và khoai mì của DN thì có phần nước dừa quá dzở, hay tại mình không ăn đúng chỗ. Mà thấy phần nước dừa gì đâu toàn là bột béo, nghe mùi hóa học không, làm bỏ nguyên đống, tốn hết 10 nghìn. Hix

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008
Khi nãy nói ở DN ăn bánh mì gà 4 nghìn thì mới nhớ, ở Huế có chỗ ăn cơm hến, bún hến, cháo hến ngon tuyệt vời cũng chỉ có 4 nghìn thôi. Thật ra bạn enat rất muốn đi qua cồn Hến ăn các món Hến cho đúng điệu và xem nó ngon ra sao, nhưng không có thời gian đi, vì Huế cứ mưa suốt, mưa tầm tã, mặc áo mưa chạy xe mà lạnh run vì hai bên sông Hương gíó cứ thổi vi vút. Quán bạn eNat ăn cơm hến, bún hến, cháo hến nằm trên đường hàn Mặc Tử, đoạn từ đuờng Kim Long rẽ vào bờ kè Đập Đá, tại thôn Vỹ Dạ, híhí… Đây thôn Vỹ Dạ…. Quán tên là Tí Hon, trên đuờng Hàn Mặc Tử

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Cơm Hến bên thôn Vỹ Dạ ]
Chè bắp vàng ươm của cồn Hến ngon ngon măm măm giá chỉ 3 nghìn, các món ăn từ hến giá 4 nghìn, ăn mà thấy bán vậy sao có lời nhỉ, khi mà cơm hến phải làm lắt nhắt linh tinh từ đủ thứ nguyên phụ liệu li ti.
Ngoài các món hến, eNat đặc biệt thích món bánh Huế ăn tại Huế, nó ngon kinh khủng, không như ở SG bánh bèo bánh nậm ăn mà chán. Trước đây khi đi Huế thì ăn bánh bèo bà Đỏ, nhưng vùa đắt lại chật chội, nên lần này với sự hướng dẫn của bạn tiếp tân KS, mình ăn ở quán Hương Cau, số 4 đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, gần với bà Đỏ là số 7. Khi ở Huế, bạn eNat lết đên đây ăn tận 2 lần, hix, ăn cho đã ghiền. Lần 1 ngồi sân vườn thoáng mát, ăn mấy cái bánh lúc chúc nóng hổi mà phủ phê, lần 2 thì mưa ầm ầm nên ngồi trong nhà, càng mưa bánh càng ngon hay sao áh, nóng hổi, hương thơm bay loanh quanh, ớt xanh cay chảy nước mắt. Bánh bèo, bánh nậm, bánh lọc, bánh khoái, bánh ram ít… Có một điều đáng tiếc là mặc dù đến cả 2 lần mà không ăn được món vả trộn, vì lúc này mưa quá, ít khách, quán không chuẩn bị món đấy. Hix… Thèm ăn vả trộn ghê, mẹ của Trang Dzịt bầu làm món này là ngon nhất nhất….

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

 

 

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

 

 

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Ai….. ram ít không…. ]

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Bánh khoái, ăn thiệt là khoái]

Àh, chắc có nhiều bạn chưa biết quả vả nhì, quả vả giống giống quả sung vì nó cùng họ, có vị chát như chuối chát, mọc ở khu vực Huế nè, có thể thái lát ăn sống với rau ghém, hay chần chín và xả với nước nhiều lần cho hết vị chát để trộn với tôm thịt, rau răm, mè rang làm món vả trộn xúc bánh đa ngon cực kỳ. Còn trong bữa ăn gia đình thì quả vả còn dùng để hầm với xương như là nấu canh nữa.

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[Quả vả nè !!!]
Món mà eNat cũng thích đó là bún bò Huế, cái o bán bún bò lề đường thế mà ngon nhỉ, góc Nguyễn Tri Phuơng và Hùng Vương có O Mùi, bán bún bò bằng tiếng Anh, Nhật, Hoa Thái, hêhê. 15 nghìn một tô, chu choa, giá cho du lịch đấy, nhưng mà ngon, không phải vừa ăn vừa ấm ức như mấy quán đẹp đẹp mà bán bún bò dzở tệ [điển hình là quán Xuân Trang trên đường Nguyễn Tri Phương]

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

Chưa đi đuợc Thuận An, chưa đi được cồn Hến, chưa đi đuợc Thủy Dương ăn bánh canh, tất cả chỉ vì mưa Huế. Mưa gì mà tầm tã, suốt ngày suốt đêm…

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

Ah, còn biết được thêm một món ăn kinh hãi hùng mà chắc không bao giờ ăn nữa, đó là món “chè heo quay” - Huhu, thấy ghê lắm, thịt heo quay người ta cắt ra thành cục nhỏ nhỏ, có dza, có thịt, có mỡ, như là mình cắt để ăn bánh hỏi heo quay í. Xong ngta dùng bột lọc bọc bên ngoài lại, rồi luộc chín, phần bột sau khi chín sẽ trong khe, nhìn thấy cục heo quay bên trong, sau đó nấu với nước đường lờ lợ, khi ăn cho đá và nuớc cốt dừa lên trên. Ọe, tui ăn được 1 cục dzuy nhất, thấy ngồ ngộ, kinh kinh, ngọt mặn lẫn lộn tùng phèo, không biết ai chế ra cái món độc chiêu này nữa :D

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

Khi về có ghé “chị” Lê Thị Huờng định mua chả bò về lám quà, mà chị ấy nghỉ sớm quá, thế là đành ra sân bay luôn vậy. Ngồi chờ, vật vờ vật vựa, cho đến khi: “Hãng hàng không Quốc Gia Việt Nam Airline xin kính mời các hành khách hạng thương gia, đáp chuyến bay VN529 đi TP HCM ra cổng số 3 làm thủ tục…. This is the last call for VN Airlines Passengers on flight VN 529…blah blah” cho đến khi “Hãng hàng không JetStar xinh kính mời các hành khách hạng thuơng…binh đáp chuyến bay BL7259 đi TP HCM ra cổng số 2 làm thủ tục” Huhu…

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008

[eNat bao hết cái MEGASTAR Danang ne, hehehehe, giết thời gian chờ máy bay bằng cách bao hết cả rạp, và xem Love Guru, phim này có nhiều câu thoại hay, mà dịch phim chuối như con suối]
Nói gì nói chứ eNat cho điểm 9 cho JETSTAR, đúng giờ, không bị delay ;-)
Tạm biệt Đà Nẵng, moa moa…

 - Miền Trung Việt Nam 2008 - Vietnam Central 2008


[*] Trong lúc đi Huế thì cũng là lúc đang đọc lại cuốn Tuổi Thơ Dữ Dội, ai có đọc cuốn này rồi, mới thấy hay hay thật là hay, đi Huế lại nhớ đến các bạn nhỏ trong truyện. Đúng bối cảnh ở Huế luôn, hìhì.

[**] Sau khi mìngh về 2 ngày thì Hội An ngập trong lụt… !!

Tino’s Birthday

Saturday, September 27th, 2008

 

Vì lý do kỹ thuật, vì bận đi HN, vì lười, vì đủ thứ ly do khó chấp nhận, nên SN bạn Tino - tự Vy Ù đã bị dời lại gần 1 tháng, và thành sinh nhật trễ…. Tiệc có sự tham gia của bạn eNat - trai đẹp Sài Gòn, bạn Gấu - trai làng Cà Mau và bạn Tino - gái quê Mãlay
Lười viết quá, buồn ngủ rồi… coi hình thôi vậy  - Tinos Birthday
Cái quán kem này sớm muộn gì cũng dzẹp thôi, kaka

Kimvy’s birthday small party was delayed from the middle of Sept until today, and we really have a fun dining and chatting nite together. Finally the party was hold by 2 cutest guys [OMG]. It rained a little bit, but not too heavy and we didnt wear the raincoats, I like it.
So lazy and sleepy, go to bed now, see you guys
I guess that this ice cream shop will be fail soon. kaka

 - Tinos Birthday

 

 

 - Tinos Birthday

 

 

 - Tinos Birthday

[Nói nào ngay, tui thích ăn bò cơ, nhưng ăn thịt nhiều không tốt, ăn cá tốt hơn… thì cá vậy]

[Fish is better for health than beef, fish was chosen]

 - Tinos Birthday

 

 

 - Tinos Birthday

[Nến đẹp hen]
[starry starry light….]

 - Tinos Birthday

[dzăng nước miếng zô bánh tùm lum]
[blow with saliva]

 - Tinos Birthday

[Bụng nhiều hơi quá, thổi 1 phát là đi hết đám lửa, mai mốt ai có cần cứu hỏa kiu Tino nha]

[Big belt contains much air, one blow off all, think fire brigade think Tino]

 

 - Tinos Birthday

 

 - Tinos Birthday

[Kem hổng có ngon, hix hix ]

 

 - Tinos Birthday

[Happy birthday to u…. you’re so young…blah blah…blahhh]

Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

Friday, September 19th, 2008

entry liên quan: eNat in HN version 2007 [link]

Hà Nội vẫn thế, đáng yêu và thơ mộng. Những buổi chiều khoác balô đi lang thang mà toát cả mồ hôi, những buổi tối đi bộ dọc bờ hồ cũng toát mồ hôi vì mệt  - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]. Thích một mình là thế, không biết tại sao… Có lẽ ở SG lúc nào cũng có nhiều nguời vây quanh, đi làm, về nhà, ra đường lúc nào cũng có người xung quanh… nhức cả đầu. Còn ở đây, chỉ khi đi làm mới tiếp xúc với mọi nguời, về KS thì chỉ ta với ta, đi đâu cũng một mình ta, một là đi bộ, nếu xa quá thì honda ôm, còn đi công việc thì taxi.

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

Gặp một vài sự việc nhỏ nhỏ hơi bực mình, nhưng không sao, ví dụ như lên tàu đi vịnh thì chúng nó đem ra cho mỗi người 1 lon, không nói gì hết, chỉ nói “em mời chị, em mời anh”. Mặc dù đề phòng nhưng vẫn bị hớ, mình tưởng là có trong tour, nhưng lát nữa chúng nó đi thu 20 nghìn 1 người. Khỉ bố chúng nó lũ “chó me chó sấu” nói “ngang ba làng nói không lại”. Hay khi mình mua 20 nghìn, còn thằng nhóc Nhật mua 15 nghìn, với lý do, mình là khách đi đoàn - vé tàu đã rẻ rồi, còn thằng ấy mua vé tàu riêng đắt hơn vé tàu mình, nên giá nước nó mua rẻ hơn. Ối giời, thế là mình nhờ thằng nhóc ấy mua hộ thì thằng điên trên tàu không chịu bán nữa, của khỉ thằng cha nó. Ông mày cũng đếch thèm nhá, ông mày uống coca có mà ngập đầu rồi. Dzở người cám lợn.

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

[Phòng trà hát nhạc đỏ và nhạc tiền chiến, cô này đang hát Rặng Trâm Bầu]

Hôm trước đón xe honda ôm lên Yên Phụ, vòng qua KS Thắng Lợi để xem ở phòng trà Aladin của Thanh Hoa. Toàn mấy bác, mấy chú đi xem, hát toàn nhạc đỏ và nhạc tiền chiến, hay thật hay. Nhưng 10.30 mình phải về, vì một phần e ngại đường tối và trong người có khá nhiều tiền mặt và laptop, và cái ngàn vàng  - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008] -  - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

Khi nào cũng luôn miệng, “cái này bao tiền một chiếc”, “bao tiền một bát”, “bao tiền 1 suất” trước khi ăn. Nói chung là sự cố đáng tiếc ờ HN thì chưa gặp, HN đáng yêu và dễ thương lắm.

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

Ai hỏi mình đều nói mình sống ở HN gần 1 năm rồi, làm việc ở đây, KS thì công ty trả, ký hợp đồng tháng hay sao đó, mình không biết. hehe, mấy cha taxi nghe thế, đố mà chạy lòng vòng hòng tăng km lấy tiền. Nhưng chỉ khi đi làm thôi, đi chơi toàn đi honda ôm, có hôm kia đi về cùng cô bạn Nhật thì cả hai share chiếc taxi lụi, mỗi em 15 nghìn đi về KS, rẻ hơn đi honda ôm :d

 

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

Nói về cô bạn Nhật này rất vui, mình mua tour đi Hạ Long, thế là khi đi cùng với nhiều người khác, trong đó có 1 cô Nhật, 1 cô Hàn, và 1 tên Nhật. Cả 4 đứa đi 1 mình hết, và “kết hội” đi chơi chung, chụp hình cho nhau :D

Cô Nhật là dễ thương nhất nhất, cô ấy 24 tuổi, làm “nữ hộ sinh” ở Red Cross Hospital, cô Hàn thì 26, làm trong cty vải sợi, tên Nhật thì là SV ngành Kinh Doanh. Sau khi hết tour, còn kéo nhau đi ăn bún riêu, mua quà, đi cafe ở Highlands. vui phết… Vì thế mới có chuyện đi HN mà được tặng quà Nhật :d Cô Nhật này dễ thương lắm, cô ấy đến VN lần này lần thứ 2 rồi. Và lần này chỉ có nghỉ được 6 ngày thôi, nên cô băn khoăn việc chọn lựa giữa VN và Thái, cuối cùng cô đến HN, và cô rất thích VN, đặc biệt là phở

Cô ấy hào hứng khoe là đã làm ở BV được 2 năm, và đã giúp sinh cho 100 em bé, mình mới hỏi lại “Su te ki da ne ?” Thế là phá lên cười, hihi. Cô ấy biết mình thích trà xanh, nên tặng cho mấy gói trà và bánh trà xanh, xong còn tặng thêm 1 cái khăn tay có hình hoa văn Nhật. Sau đó mình vào văn phòng công ty ở HN lấy 2 bộ profile công ty bằng tiếng Nhật để cô ấy biết thêm về dịch vụ mà mình đang làm. Vì cô ấy không hiểu rõ lắm, cô ấy cứ khen “sao mà đẹp thế - hihi” :P

 

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

Khi đi chơi, tên Nhật bị xước chân, thế là cô ấy nói để cô ấy “take care” - thế là lôi ra nào là thuốc sát trùng, rồi dánh băng cá nhân. Pro ghê. Hihi. Mình cảm thấy, nếu tình cờ đi nước ngoài, gặp một đồng hương và được chăm sóc như thế, chắc là trong lòng vui lắm lắm. Hihi

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

[eNat - Koi Keido - Yoshimi Sugawara - Kim Mi Kyung]

Trong tour ấy còn có một vài người Thái, thế là mình nhào vào xí xa xí xồ vài câu tiếng Thái đại loại “Sa bai dee” “phom rak Thai”  - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008] Thái hấp dzẫn, món Thái ngon…. blah blah… làm mấy chị Thái xúc động rưng rưng…. nhào qua Nhật thì nói về Sushi, Sashimi và Doraemon với mấy loại Udon, nhào qua Hàn thì bắt chuyện về Kim chi và KimBap với Korean BBQ… Có một ông Pháp cũng có nói chuyện nhưng không nhiều lắm. Đại loại là rất tự hào ta là người Việt và hiếu khách, đồng thời rất yêu quý những giá trị văn hóa của nước bạn. Hehehe. Tui thấy tui giống đại sứ du lịch Việt Nam quá, có ai bầu chọn cho tui là HOA HẬU THÂN THIỆN không, hehehehe :D

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

[Kim MiKyung - eNat - Yoshimi Sugawara]

Bánh HN rẻ và ngon, một cái Givral hay Tous Les Jours ở SG khoản 30 nghìn thì HN có giá khoảng 15 nghìn, mà chất lượng cũng OK, hầu như ngày nào mình cũng ăn vài cái bánh gọi là “ăn dzậm” - ak ak

Bây giờ đang ngồi ở nhà, mà còn nhớ mùi hoa sữa đầu mùa thoang thoảng trên phố Nguyễn Du, mùi cốm làng Vòng thơm thơm với mùi lá sen, nhớ mấy cuốn phở cuốn, nhớ nhiều tiệm bánh ngon, nhớ bún chả, ôi nhớ đủ thứ…

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

Ôi, người ta định giết chết phố cổ bằng lửa với đèn trời thả bay tùm lum, trên là dây điện, nhà cao tầng, mà lửa thì cứ phất phới, lủng lẳng… đề nghị dẹp ngay cái trò thả đèn trời trong khu trung tâm

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

Cốm tươi nhé…

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

Mùa thu hương cốm mới…. thèm quá, thèm quá, vốc từng vốc mà nhai nhai… Ôi, ngon còn gì bằng, nhắc đến mà còn thòm thèm đây…

Chưa đi được chùa Hương và viếng lăng Bác, thôi hẹn lần sau vậy. Lần sau sẽ đi HN vào mùa rét, để thử cái rét nhiệt đới nhiều độ ẩm nhé… Có ai biết ở HN muốn xem chèo thì xem ở đâu chi mình với nhé…. Thích kiểu như phòng trà hay ít ít người ấy, nhưng giá đừng cao chót vót quá  - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]


Ngày đầu mình còn e ngại, chỉ dzám trả giá xe ôm từ 30 xuống còn 15 nghìn :D - và trả ở cái mức là 10-15-20-25 nghìn. Nhưng hum sau, mình đã trả 11-12-13-14-15-16-17-18-19-20 nghìn hehehe, chỉ để thử tài mặc cả thôi, ai ngờ có hiệu quả phết. Thế là áp dụng luôn, cứ trả giá dzần dzần :D

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

[Xưởng làm gốm]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

[Toàn là ảnh tự chụp, nên cái mặt to như cái âu]

Đây chỉ là viết blog theo cảm xúc nhớ đâu viết đấy, còn nhiều chuyện hay ho lắm lắm ;-)

Hôm kia, đi bộ từ VINCOM đến Phan Bội Châu, thở hồng hộc hồng hộc

Hôm kỉa, đi bộ từ Hàm Long - Phố Huế xuống VINCOM, định đi ăn sushi TOTOYA, đến nơi thì nó tạm ngưng hoạt động @#$%^&* - đi ngang Asaki Sushi ở Bà Triệu thì không dzám vào rồi, đắt vãi…

Hôm kìa, đi bộ từ Hàng Đường về Hàng Ngang, Hàng Đào, Đinh Tiên Hoàng, hàng Bài đến phố Huế muốn xỉu luôn

I LOVE HANOI

Lười up hình quá,

các bạn click vào link để xem trọn bộ album hoành tráng

từ HàNội đến HạLong

LINK

I LOVE HANOI

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

[Bún mọc ngõ Bảo Khánh - 25 nghìn 1 bát]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

 

 

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

[Đá con chó :D]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

[Bún riêu cua ốc thịt bò tại ngõ Thái Phiên]


 - Một Mình eNAT Với Mùa Thu Hà Nội [version 2008]

Đi uống càphê ở MAZE nghen !!

Tuesday, September 2nd, 2008

Hôm nay lễ 2 tháng 9, nghỉ lễ nằm nhà, dọn nhà… Ôi nhớ ngày 2 tháng 9 cách đây 2 năm, tung tẩy lạc đường chạy tới chạy lui ở Changi, thề không đi taxi, tiết kiệm tiền. Nhớ 30 tháng 4 năm nay, hoành tráng trên đất Xiêm La. Tự nhiên năm nay lễ nằm nhà, dọn nhà, hix hix… thèm được đi Chiang Mai, không để làm gì, chỉ để ở Chiang Mai, vậy thôi. Nhớ đến Chiang Mai, nhớ đến những con đường rộng thênh thang, những hàng cây cổ thụ với hào nước, thành cổ, nhất là những quán càphê đẹp tuyệt dzời trong khu Nimmanhaemin, quán càphê “NINETY FOUR” đẹp và dễ thương, quán “CAFE DE SIAM” trong khu Night Bazzar có bán Tom Yum ngon tuyệt vời…

Xin giới thiệu với mọi người quán càphê MAZE nhé.

Càphê MAZE nằm trên trục đường chính BuanRuanGrit của thành phố Chiang Mai, với một không gian xanh mát rộng mênh mông hướng ra mặt đường và đoạn kênh-hào thơ mộng đầy những cây cổ thụ. Với một diện tích đủ lớn như thế thì ở Sài Gòn sẽ là một quán càphê hoành tráng kiểu như Windows hay Chợt nhớ, hay MGM này nọ… nhưng ở đây thì khác, quán nhỏ vừa, thật ấm cúng với thiết kế đẹp. Quán tên MAZE, logo cũng lấy theo ý tưởng “mê cung” - nhưng đơn giản eNat thấy quán như một cái nhà kho nằm trong một tán cây mát rượi, nhưng quan trọng đó là một nhà kho đẹp.

Toàn bộ “nhà kho” nằm cách mặt đất khoảng 5 tấc, và được bao bọc bởi lan can bằng sắt sơn đen, kiểu như một “terrace” phân cách với bên ngoài. Và giữa không gian bên trong và bên ngoài cũng được phân cách bằng lớp cửa kính trong suốt và những lam gỗ đều tăm tắp.

Quán có 1 tầng trệt và 1 tầng lửng, tầng trệt và tầng lửng thông tầng bằng khoảng không gian chung nằm dọc suốt cả chiều dài khu gác lửng. Thiết kế như vậy, khách ngồi tầng trên vẫn có thể nhì. Trần nhà để nguyên vẻ xù xì của bêtông cộng với hệ thống cáp điện lộ thiên cho thấy hết phần “ruột gan” của công trình, kết hợp với nền ximăng thô tạo nên một điểm nhất đồng nhất về lối kiến trúc “nhà kho”.

Những tiểu tiết trong quán cũng rất được chủ nhân chăm chút, từ tay vịn cánh cửa kính được lấy từ nguyên khúc thân cây trông rất “art” cho đến chiếc đèn trang trí làm điểm nhấn được thực hiện hết sức đơn giản từ những mẩu giấy ghi chú, được kết lại bằng những chiếc kẹp giấy văn phòng, hay một bộ sưu tập các nút chai rượu đã được mở tại đây.

Nếu không gian cho 9 điểm, thì phục vụ phải cho 10. Vì các bạn nhân viên của quán hết sức dễ thương và mến khách, đặc biệt là khách lịch sự, dễ thương và đẹp như mình. Hehehehe. Thấy chưa, không dễ thương và mến khách thì làm sao tui có thể chụp hình mọi ngóc ngách của quán như chùm hình dưới đây :D

 

 - Đi uống càphê ở MAZE nghen !!

[Mặt tiền quán với bảng tên và quyển thực đơn, logo MAZE vừa là mê cung, vừa có hình bàn càphê và hai cái ghế với cái đèn, đẹp hen]

 

 - Đi uống càphê ở MAZE nghen !!

[Bên hông quán vào ban ngày]

 - Đi uống càphê ở MAZE nghen !!

[Ánh sáng hắt được thiết kế bên dưới, vào ban đêm tạo nên cảm giác cả khối kiến trúc trôi bềnh bồng]

 - Đi uống càphê ở MAZE nghen !!

[Đèn trang trí làm từ giấy ghi chú và kẹp giấy văn phòng]

 

 - Đi uống càphê ở MAZE nghen !!

[Khu vực này có thể tổ chức offline hay hội họp cũng OK nè, bàn dàiiiiiiiiii]

 

 

 - Đi uống càphê ở MAZE nghen !!

[Trần nhà và tầng lửng nhìn từ quầy bar ]

 

 

 - Đi uống càphê ở MAZE nghen !!

[Nhìn từ khu vực thông tầng giữa tầng lửng và tầng trệt]

 

 - Đi uống càphê ở MAZE nghen !!

[Kệ đựng chén đũa bát đĩa cũng sang ghê hen]

 

 - Đi uống càphê ở MAZE nghen !!

[Độc đáo tay vịn cửa kính được lấy từ nguyên khúc gỗ]

 

 - Đi uống càphê ở MAZE nghen !!

[Bộ sưu tập nút chai được mở tại đây, bặt bặt, ôi sao nhiều rượu quá]

 

 

 - Đi uống càphê ở MAZE nghen !!

[Một phần của tổng thể]

 - Đi uống càphê ở MAZE nghen !!

[Quầy bar dễ thương, tổng kết lại quán cafê này là của Kính + Ximăng thô + Gỗ + Đá Marble trắng]
Lần sau mà có đi nữa, chắc chắn phải ghé lại rồi.

MAZE ở BOONRUANGRIT (Quán này to hơn quán dưới - là nơi có ảnh trên đây)
12/2 Boonruangrit Road, Sriphum Muang - Chiang Mai

MAZE ở NIMMANHAEMIN (Quán này nhỏ hơn quán trên)
8/11 Nimmanhaemin Road, Suthep Muang - Chiang Mai

Đi Biển Cần Giờ

Saturday, August 30th, 2008

Thiệt ra hôm nay theo đúng dự định là tui ngồi trong cty làm thứ 7 để “cho trọn cuộc tình” với cái “dzụ án” mình đang làm. Nhưng eNat đen đã chiến thắng eNat trắng, với một lý do: “Đi chơi giải trí đi, về nhà làm việc sẽ hiệu quả hơn…” Cho nên eNat đi chơi, và việc làm thì để ngày mai chủ nhật lên cty làm.

Mà tại ham dzui, giờ eNat đuối quá, đuối như trái chuối đem ướp muối rồi quăng bên bờ suối, rồi trái chuối bị thúi, mọi nguời sẽ tiếc nuối, còn tui đang nằm nghe “bản tình cuối”… hix hix

Số là đi Cần Giờ chơi, ní na ní nừng tí ta tí từng trong gió và bụi. Cần Giờ bi giờ so với hồi 2 3 năm truớc sao thấy cũng dzậy hà. Không phát triển gì nhiều, có thêm khu resort Hòn Ngọc Phương Nam, có thêm nhà máy nước sạch (do ca sĩ Đông Đào đầu tư đó nghen) Nói chung Cần Giờ còn thiếu thốn lắm, dù nơi đây cũng là một huyện của thành phố mình. TP.HCM có biển, cái ý nghĩ đó làm tui thấy dzui dzui. Coi phim HongKong hùi xưa, thấy mấy nhưn vật trong phim khi bùn bùn thì hay chạy xa ra biển, ngồi uống bia  - Đi Biển Cần Giờ - Lãng mạn wớ,  - Đi Biển Cần Giờ nhưng mà HK có nhiều biển bao quanh, còn SG thì không. Nhưng ước ao có một ngày nào đó, biển của SG sẽ gần SG hơn, không còn cách xa bởi những “con phà” cà rề nữa.

Cần Giờ có rừng vàng biển bạc, giàu có gió trời, dư dả khí oxy. Ở đây, mới gặp lại cái cảm giác ngước đầu lên, xung quanh toàn là mây trời bao trùm lên mình, như cái bánh khọt úp kên mình. Àh không, cái bánh xèo chứ, bánh xèo nó bự hơn. Ai bảo bánh chưng là đất, bánh dày (giày) là trời. Tui thấy bánh xèo là trời mới đúng, vì nó bự, bao la, bát ngát… [Nếu ở bạn nào là người nước ngoài, học tiếng Việt và đọc blog mình mà không biết bánh xèo là cái gì thì có liên tưởng như cái bánh pizza cũng được :D :D :D :D ]
Tụi nhỏ ở đây đang câu cá, thấy mình chụp hình, liền la hét um sùm lên, chụp hình tụi bây ơi, thế là nhào vô, ban đầu e dè, chỉ sau 1 tấm thì chí chóe cả lên. Trong túi có duy nhất phong chewing gum liền móc ra cho tụi nhóc, cũng hên một phong nhưng có đến 20 tép, cho nên tha hồ mà chia… Thấy tụi nó hồn nhiên, dzui ghê, nhưng cũng thấy thiệt thòi cho lũ nhỏ, nếu chúng không ở Cần Giờ mà ở SG thì đã có thể đang ngồi trong lớp học Anh văn, hay vi tính cuối tuần rồi. Nhưng biết đâu, tụi nhóc đang ngồi học Anh văn vi tính trong lớp lại đang mơ màng, đuợc đi câu cá như thế này :D
Ở Cần Giờ người ta đang xây rất nhiều cây cầu mới, đẹp hơn, to hơn, kiên cố hơn những cây cầu mình thấy cách đây 3 năm. Nhưng tại sao không xây kiên cố ngay từ ban đầu, mà xây nhiều cây cầu lí nhí, rồi bây giờ lại xây nhiều cây cầu to to kế bên nhiều cây cầu lí nhí. Lãng phí của công kinh khủng.

Nhiều chữ quá rồi, thôi up hình, nhiều chữ quá người ta làm biếng đọc, hêhê…

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc tiền chiến: Trời xanh xanh bao la, mây trắng trắng trắng xóa…]

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc cấm: Rừng lá xanh xanh, cây phủ đường đi, thành phố sau lưng ôm mộng ước gì….]

Đây là rừng đước phòng hộ

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc trữ tình: Quê hương là con đò nhỏ, êm đềm khua nước ven sông…. ]

Hình chụp từ cầu “Dần Xây” [tên thật của nó, được đặt theo nghĩa là xây dần dần - thay cho phà Dần Xây hùi xửa hùi xưa]

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Cải lương - chế từ bài Cô Bán Sầu Riêng: Ai mua càng cua, có ai mua càng cua, hãy dừng chân ghé quán em…] Hình chụp ở biển 30/4 [Giải phóng miền Nam, chúng ta cùng quyết tiến bước, dẹp đế quốc Mỹ, phá ta bè lũ bán nước…]

 

 - Đi Biển Cần Giờ

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

 

 - Đi Biển Cần Giờ

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Chưa có bài hát nào viết về ốc mỡ… và cả hàu]

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc dân ca: Hò Thẻ Mực - Lắng nghe bài ca, bài ca thẻ mực… Thẻ mực tuy cực nhưng mà dzui… ]

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc Tàu: Biển sóng…. dạt dào… trùng dương lớp lớp trôi đi về chốn nao…]

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc cấm: những ngày chưa nhập ngũ, anh hay dắt em về, vùng ngoại ô có cỏ bông may, cỏ may đang dấu chân tròn, đường in bước mòn…]

Ở Cần Giờ ngay bờ biển, có nhiều cỏ bông may, dính đầy gấu quần, gai không, đau gần chết

 

 - Đi Biển Cần Giờ

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc pop: Đã qua đi rồi tuổi thơ, đã qua đi rồi mộng mơ… ]

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

 

 

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc quảng cáo: Với Sunplay da bạn không hề sợ nắng, có sunplay sẽ che chở cho làn da, với Sunplay tha hồ vui đùa trong nắng, có Sunplay nắng trở nên rất hiền hòa… lá la lá là, lá la lá là…]

Chú thích: Tui ghét hãng Rohto

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Tóc ngắn, mắt bồ câu rất hiền, tóc ngắn vì em vẫn thích Mỹ Linh… ak ak  - Đi Biển Cần Giờ]

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc sến - Cây Cầu Dừa: Em bước theo chồng, khoe áo hồng bao kẻ đón đưa, làm sao em nhớ đến cây cầu dừa, nhớ giàn bông bí, nhớ con ong bầu sớm trưa  - Đi Biển Cần Giờ]

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Ai đứng bên đống dừa… tóc thì như trái cóc…]

 - Đi Biển Cần Giờ

Thơ trên tiếng nhạc: Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ, dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ, cứ mỗi chiều nghe dừa reo trong gió, tôi hỏi nội tôi dừa có tự bao giờ, nội nói lúc nội còn con gái, đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân, đất này xưa đầm lầy chua mặn, đời đói nghèo cay đắng quanh năm… Ôi thân dừa đã hai lần máu chảy, biết bao đau thương, biết mấy oán hờn, rễ dừa bám sâu vào lòng đất, như dân, làng bám chặt giữ làng, dừa vẫn đứng hiên ngang trong gió, tóc vẫn xanh rất mực dịu dàng… [hết thuộc]

 - Đi Biển Cần Giờ

Biết sao eNat thuộc bài thơ đó không, vì thích cái “phân cảnh” có “bà nội” xuất hiện. Vì hùi xưa về quê, ông nội thuờng hay hái dừa nước, chặt ra cho eNat ăn tại chỗ. Ngon lắm, ngọt và thơm. Dừa nước là một món mà eNat ăn mãi không ngán… Cho nên hôm nay có dịp đi Cần Giờ, mua luôn 1 quày dừa về nhà ăn cho sướng luôn :D

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc xưa - Anh hàng nước sáng tác Vũ Minh: Lẳng lặng mà nghe…. tôi kể rằng…. Đầu làng Ngũ Xá có chàng, một chàng bán nước chè xanh, người đâu trông mà duyên dáng , và anh đang chừng đôi tám ]

 

 

 - Đi Biển Cần Giờ

[Nhạc thiếu nhi: Hai vây xinh xinh, cá vàng bơi trong bể nước, cá vàng múa tung tăng… cá vàng ngoi lên, chảo dầu, cá vàng thành khô chiên] - Khô cá dứa, 120 nghìn 1 kg. Cái dzì bán khô, cân nửa kg xong, bỏ bịch xong, còn quăng lên cân lại lần nữa, miệng lầm rầm: “Cân lại lần nữa coi đúng hông, cân bậy mắc tội chết…” :D

 

 

Hết, chúc mọi người nghỉ lễ và cuối tuần zui zẻ, mai tui phải lên cty làm, mốt tui phải thực hiện nghĩa vụ phụ giúp dọn nhà… Ôi, lười…. lao động là vinh quang  - Đi Biển Cần Giờ

 

 

Cơm mẹ nấu

Monday, August 25th, 2008

Mưa lâm râm, đi làm về mưa lâm râm, vừa ngồi ăn cơn vừa nhìn ra cửa sổ, nước mưa đậu trên khung kính, nhìn xuyên qua mấy giọt nước, nhìn xuyên qua mấy ngọn đèn đường, xuyên qua đủ sắc màu của đèn neon, đèn xe cộ. lung linh, lung linh….

Để xem hôm nay mẹ nấu món gì nghen. Àh, có xoài xanh, chua và giòn, nhắc còn thèm…

 

 - Cơm mẹ nấu

Ah, thì ra xoài xanh ăn với thịt kho, cá kho…..

 - Cơm mẹ nấu

 - Cơm mẹ nấu

 

Lâu lắm rồi mới ăn canh khoai môn, hông biết món này có phổ biến không hen. Túm lại là mẹ nấu theo bà ngoại chỉ, còn bà ngoại học của bà nào thì hổng biết :D - Mẹ tui ngộ lắm, bà ngoại dạy bi nhiêu là biết bi nhiêu thôi. Những món nào nằm ngoài danh sách đều bị cho là “ngoại lai” hay “ăn cái kiểu gì mà kỳ cục” - cho nên bây giờ với mẹ thì một số món ăn miền Bắc và miền Trung là “kỳ cục” - haha. Nhưng may một điều, hồi lúc “đi học ở lớp bà ngoại” - mẹ cũng siêng năng học hỏi, cho nên menu của mẹ thật phong phú và ngon miệng. Ăn hoài không thấy ngán. Tụi tui thuờng chọc mẹ không có sáng tạo trong nghệ thuật nấu nướng thì làm sao thành nghệ sỹ đuợc - vì nấu ăn là một nghệ thuật mà. Mẹ thì nói không muốn làm “nghệ sỹ” vì lo cho cả nhà ăn - mỗi người một ý - “cực như trâu”.

 

Mà cũng đúng, dường như cả nhà ngày nào cũng ăn trái cây, đồ ăn nhiều hơn ăn cơm, cho nên ngày nào mà tủ lạnh không có trái cây thì ai cũng cứ ra vào ngẩn ngơ. Mẹ hay nói mỗi ngày đi chợ thôi cũng thành lực sĩ, hôm nào mua ít thì đỡ, hôm cuối tuần mua nhiều trái cây hơn, phải khiêng vác trái dưa hấu 1 kg mấy, 2 kg nhãn, 1 kg nho, 2 trái bưởi, thịt cá rau củ chắc tổng cộng cũng khoảng 7 8 kg. Lại còn phải phân vân xem hôm nay ăn món gì, àh, nếu là cá thì đi chợ này cá tươi nhất, nhưng nếu mua thịt thì phải đi chợ kia mới ngon hơn, còn ăn gà nhất định phải đến đây. Hôm nào mua trái cây nhiều thì đi chợ khác nữa… Ôi, phức tạp thật.

Giờ tui quỡn, ngồi viết blog, xem TV, đọc truyện, thức khuya thì mẹ đi ngủ rồi, sáng mai mẹ dậy sớm nhất nhà lại lục đục lục đục lại “không cho ai ngủ nướng được hết”

 

 

 - Cơm mẹ nấu

 

 

Hôm nay trong cty, có đứa nói: “sao em thấy lúc này ngày dài ơi là dài, làm hoài không đến giờ về…” - hehe. Thì có lúc đêm dài thì phải đến khi ngày dài, cũng như đời có lúc vui lúc buồn, điều quan trọng là làm sao để cái vui “dài” hơn cái buồn, để cái vui còn sản sinh ra cái vui khác, những ý tưởng nhảy múa khác, chứ để cái “đêm”-”buồn” lấn át hoài cũng không nên. Thôi thì, quẳng gánh lo đi mà vui sống