Archive for the ‘Uncategorized’ Category

Chê phim Việt - lỗi tại ai ?

Sunday, August 22nd, 2010

 Hôm nay quỡn, bà con cho phép nhảm 1 xíu. Số là trước giờ tui thấy bà con mình chê phim Việt Nam quá xá, nhưng theo tui thì để chê thì mình phải tìm ra nguyên nhân dẫn đến cái để mình chê rồi từ đó toàn dân toàn Đảng cùng nhau khắc phục. Chứ chê không không thì ai mà chả chê được. Vậy đây, chúng ta cùng nhau xét các yếu tố để làm nên một bộ phim.

Kịch bản: Xét về yếu tố này thì Việt Nam hoàn toàn không thua kém các nước, nếu như cái ông Jam Caramel làm phim Titanium xong đến hơn chục năm sau mới làm tiếp một phim A-Na-Tra thì các nhà viết kịch bản phim của chúng ta hay hơn nhiều, hàng năm cứ đều đều tung ra kịch bản để làm phim chiếu Tết. Khoản nội dung thì “kịch bản chúng ta” cũng ăn đứt “kịch bản người ta”, người ta hành động là hành động, hài là hài, tình cảm là tình cảm… Chúng ta biết cách dung hòa, để hầu như phim nào cũng phải có hành động ầm ầm pha một chút tình cảm mộng mơ, trong sex có hài, trong hài có sex, mà thường được quảng bá là “Tình cảm tâm lý xã hội hài lãng mạn hành động kinh dị”.
Nói chung là xét về tài năng của các nhà kịch bản là mình hơn đứt người ta, miễn bàn cãi.

Đạo diễn: Đạo diễn người ta thì chỉ biết đạo diễn phim, còn đạo diễn của chúng ta thì ngoài đạo diễn phim còn là đạo diễn sân khấu nè, đạo diễn các chương trình tạp kỹ nè, đạo diễn cho các sự kiện nè, nói chung tất tần tật, hễ cái gì cần diễn thì ảnh sẽ “đạo”. Đạo diễn chúng ta còn tài năng hơn nhiều, mấy ai vừa biết chơi nhạc rock, vừa làm đạo diễn phim như phim Bảy Con Rồng. Đạo diễn chúng ta còn biết đóng phim, như trong phim anh Dờ có anh Đờ đóng, trong phim anh Đờ thì có anh Dờ đóng…
Nói chung là “đạo diễn chúng ta” toàn tài năng hàng khủng.

Diễn viên: Khoản này thì khỏi nói cũng biết “diễn viên chúng ta” tài năng hơn đứt “diễn viên người ta” rồi. “Diễn viên người ta” chỉ biết diễn để kiếm sống, em nào mà lấn qua đi hát như Jeniphơ Lốbịch hay Lizi Mắc Quai thì sự nghiệp của em cũng chẳng thành công mấy, còn mấy em như Bích Ni Bia không lo hát mà chuyển qua đóng phim Crossroad thì cũng chả chiếu sáng gì ở lĩnh vực đó…. Điều đó hoàn toàn không đúng ở Việt Nam khi “diễn viên chúng ta” có một “background” toàn diện ở nhiều lĩnh vực nghệ thuật, “diễn viên chúng ta” có thể hát, múa, đóng kịch, đóng phim, diễn thời trang, thậm chí có em còn là hoa hậu, có một số em còn có thêm nghề đi dự khai trương cửa hàng - nhà hàng - quán kem…
Nói chung là “diễn viên chúng ta” cũng toàn đa năng hàng khủng.

Tất tần tật mình đều hơn người ta, vì sao khán giả chúng ta vẫn chê ????? Lỗi đâu phải ở các nhà làm nghệ thuật!!! Nói chung tui phát hiện ra lỗi là do các nhà phát hành phim, họ nhập quá nhiều phim Mỹ, khiến dân ta xem xong cứ so sánh, so sánh rồi lại chê. Nếu chúng ta suốt ngày chỉ xem phim Việt Nam, chắc chắn chúng ta sẽ nức nở khen phim điện ảnh Việt Nam hay hơn phim truyền hình Việt Nam, rồi chúng ta sẽ thắc mắc, chờ mong vì sao mấy năm rồi đạo diễn Lee Hoàng vẫn chưa ra mắt một siêu phẩm điện ảnh tiếp theo, mà chỉ toàn sáng tác kịch bản cho… sân khấu kịch

Highlands Coffee & NYDC

Wednesday, June 23rd, 2010

Vì sao 1 người từng đắm đuối Highlands Coffee như Tuna đã chịu rời bỏ dần và chuyển qua NYDC

Trước đây Highlands Coffee cho mình 1 cảm giác quen thuộc, dễ chịu, mình đến đó không hẳn vì nước uống ngon, mà vì sự thân thuộc (perceived value), nhưng rồi cái perceived value đó đã bị lung lay bởi:

1. Bánh ở NYDC ngon hơn và có nhiều loại để chọn lựa

2. Đồ ăn ở NYDC ngon hơn Highlands nhiều, và chất lượng các quán rất đều nhau

3. Giá của NYDC không mắc hơn Highlands, có món mắc hơn 1 tí thôi

4. NYDC lúc nào cũng gửi hóa đơn VAT về tận nhà, còn Highlands thì bắt mình ghé lấy (trước đây cũng có gửi nhưng hok biết sao giờ cắt giảm chi phí mua tem :p)

5. Đa số nhân viên NYDC dễ thương hơn, hay cười (chắc được trả lương nhiều hơn) rót nước liên tục, không như Highlands thì khách hàng phải hỏi

6. Chỗ ngồi mát mẻ, máy lạnh lúc nào cũng đều, Highlands thì tùy chỗ, có chỗ OK, có chỗ nóng nực ví dụ như ở thương xá Tax.

7. Ở NYDC dễ dàng tìm thấy 1 cái ổ cắm điện hơn (lúc này Highlands có tiến bộ đáng kể khoản này)

8. Quan trọng nhứt là đến giờ mới phát hiện ra, trước giờ là mình yêu Highlands là yêu đơn phương, yêu mình mình àh, tình cho không biếu không hà, chứ Highlands nó hổng yêu mình chút nào hết. Highlands không quan tâm đến lòng trung thành của khách hàng nên không bao giờ có chương trình reward bằng điểm thưởng hay member card, blah blah blah…

Tuy nhiên:

9. Một số ghế sofa ở Highlands êm ái hơn cái ghế của NYDC cứng còng còng còng còng

10. Highlands có khung cảnh nhìn ra đường nhiều hơn NYDC, NYDC hay “nhốt” vô 1 cái khu chật chật không nhìn ra ngoài được (Vincom, tầng lầu của Nowzone)

11. Mình ghét NYDC ở chỗ cái ghế không kéo ra kéo vô được, vì bị đóng chặt xuống sàn.

12. Mình ghét NYDC với những cái hanging mobile trên bên dưới cái đèn, nó xoay xoay, làm ánh sáng lập lòe, làm mình nhìn vô màn hình bị nhức đầu (có lần mình nhờ em phục vụ cắt nó xuống luôn :p )

13. Mình ghét cái tờ “comments” của NYDC toàn là tiếng Anh, không phải mình hông hiểu (haha) mà nó phải có song ngữ để cả những người Việt không biết tiếng Anh cũng có thể góp ý. (Không lẽ ai không biết tiếng Anh không được quyền lên tiếng àh)

14. Mình ghét cả hai vì không chỗ nào có Green tea Frappe :D hehe

NYDC

 - Highlands Coffee & NYDC

Highlands Coffee

 - Highlands Coffee & NYDC

RED-SHIRTS RED-SHIT

Sunday, May 16th, 2010

Kỳ này về quê, mà thấy quê hương bạo loạn quá đi… chắc phải ra đi tìm đường cứu nước :D :D

10.00 tối
Đến nơi, thấy thành phố vắng vẻ lạ thường, chỗ thường ngày tấp nập nhất thì hôm nay thật lèo tèo… Quyết định dzạo quanh 1 vòng kiếm mấy bộ đồ mặc trong mấy ngày tới và đi tỉnh chơi mấy bữa.

————————–
12.00 giờ trưa:
Từ tỉnh lẻ về, thấy khói đen nghi ngút, tưởng cháy nhà… đến gần mí biết toàn bộ khu vực đã bị binh lính và cảnh sát vao vây với bao cát, ống cống (tránh đạn), và lưới (ngăn chặn ném lựu đạn và bom xăng, ná cao su) … taxi không được vào, chỉ cho đi bộ, thế là lê lết thê thảm xa ơi là xa, đi qua mấy anh lính, mà trong lòng hok yên, nửa muốn chụp hình mấy ảnh, nửa muốn đi nhanh nhanh, vì sợ tụi áo đỏ quăng bom xăng hay bắn ná lạc đạn vô mình là tiêu…. Hên quá, về tới khách sạn an toàn, đầu tóc, quần áo tơi bờ rũ rượi vì mồ hôi…

Mò lên bangkopost.com xem mới biết khu mình ở là rìa của khu bị phong tỏa. Khu bị phong tỏa là Chidlom và Siam, khu mình là Petcheburi. Ví dụ như phím “Space và phím CVBNM” là khu bị phong tỏa, thì khách sạn mình nằm trong soi 15 trên con đường “ASDFGHJKL” (soi ~ ngõ) ví dụ phím “G” là soi 15, thì “F” là soi 13, và “D” là soi 11. Binh lính xếp hàng dài nguyên con đường “ASDFGHJKL” nên mình rất sợ ra ngoài đó, mà soi 15,13,11 là soi cụt, đi vào trong không được, mà 3 soi này thông với nhau. Nên chí có cách phải đi ra soi 11 là phím “D” rồi đi bộ dọc theo đường ASDFGJKL về bên trái, đến ngã tư “ZAQ” mới rẽ phải qua phím “Q” thì khu này mới tạm ổn.

14.00 giờ chiều:
Cửa hàng đóng cừa gần hết, còn 1 vài cửa hàng mở cửa. Tui đang đứng lựa áo sơ mi, nghe 1 cái “đùng” lớn thiệt lớn, nguyên đám người local và khách du lịch bỏ chạy tán loạn vô hẻm, sợ thấy bà nội…. xong về khách sạn ru rú trong đó,

15.30 chiều:
Đến lúc thấy tình hình yên yên thì chui ra khỏi khách sạn, lúc này cửa hàng đóng cửa hết trơn, bu lại mua padthai, hết, chạy qua mua hủ tiếu xào, hết, bu lại mua thịt nướng với xôi, cũng hết, đến nỗi 7-eleven và family mart đóng cửa ráo trọi, giống như bị cấm túc. Mua 1 ề sầu riêng về ăn cho bỏ ghét, phải đổi khách sạn sớm… không muốn bị dzính đạn. Về khách sạn nằm coi TV tường thuật tình hình, phát live, mặc dù hok hiểu nhưng thấy ghê ghê.

————————–——–
10 giờ sáng
Xe taxi không thể vào khu vực này được, lết thết lôi đồ đi lòng vòng từ soi 15 qua soi 13 qua soi 11 rồi ra đường lớn, lại đi bộ ra hết khu bao vây mới đón được taxi, đi ra khu Mochit, mướn khách sạn gần khu chợ cuối tuần để đi lại cho tiện, may quá, tình hình nơi đây vẫn bình thường và có thể ngồi type lại note này. Nắng, nóng và có những lúc thấy ghê ghê.

————————–

+ Chưa bao giờ thấy nhiều lính cầm súng thật núp sau mấy cái đụn như mấy ngày qua như thế. Đùng đùng đùng…

+ Hôm đầu tiên đến BKK, thấy khu đó đông vui quá, tưởng có hội chợ, định vô chơi rồi, đến càng gần càng thấy đó là khu áo đỏ, haha :p :p

+ Hum qua hết đồ mặc lun, vì đâu có đem theo đồ, mà mall nào cũng đóng cửa, định mặc tới đâu mua tới đó, cuối cùng hên là tìm mua được mấy cái áo cũng kute kute :p

+ Thích ăn Tom Yum và mực nấu chanh ở 1 chỗ rất là ngon…. hình như là ngon nhứt nhứt mình đã từng ăn ở BKK và SGN

Fourth journalist hurt in street fighting
http://www.bangkokpost.com/news/politics/37387/fourth-journalist-hurt-in-street-fighting

Inside the Red City
http://www.bangkokpost.com/news/investigation/37419/inside-the-red-city

Nói chung là tình hình đa số pà con dân đen cũng thờ ơ với vấn đề này, ai cũng mong sớm ổn định tình hình còn đi làm, bán buôn…

 - RED-SHIRTS RED-SHIT

Em còn hồn nhiên vì em chưa biết sau lưng em là khói lửa mịt mù, haha :p

 

 - RED-SHIRTS RED-SHIT

People duck for cover on a footbridge after hearing gunshots during clashes between security forces and red shirt protesters near Sathon. PHOTO: SAROT MEKSOPHAWANNAKUL

 

 

 - RED-SHIRTS RED-SHIT

A protester throws a petrol bomb at advancing troops on Rama IV Road. PHOTO: SAROT MEKSOPHAWANNAKUL

 

 

 - RED-SHIRTS RED-SHIT

Protesters set fire to tyres to keep security forces away near the Witthayu intersection on Rama IV Road. PHOTO: SAROT MEKSOPHAWANNAKUL

 

 - RED-SHIRTS RED-SHIT

A novice monk floats a lantern to keep helicopters away from the Ratchaprasong protest site. PHOTO: WEERAWONG WONGPREEDEE

 

 

 - RED-SHIRTS RED-SHIT

A vendor in the Bon Kai area takes cover under a plastic stool as troops clash with protesters. PHOTO: SAROT MEKSOPHAWANNAKUL

 

 

 - RED-SHIRTS RED-SHIT

Armed soldiers take up lookout posts at buildings on Rama 4 Road. PHOTO: APICHART JINAKUL

 

 - RED-SHIRTS RED-SHIT

A protester fires an improvised rocket made from a water spray cannon taken from a fire engine. PHOTO: THITI WANNAMONTHA

 

 - RED-SHIRTS RED-SHIT

Soldiers take up position as anti-government protesters burn tyres near Bon Kai intersection yesterday. Security forces tried to push protesters back, sparking sporadic clashes. PHOTO: APICHART JINAKUL

 

 

 - RED-SHIRTS RED-SHIT

Lun phải cập nhựt thời sự, y như dzân Thái chính gốc :p

That’s life

Tuesday, March 16th, 2010

I haven’t cried for a long time, yet this afternoon I did… in the kitchen and nobody knows. I can’t help dropping tears when thinking about that. That’s life and we have to goodbye. I’m praying for hope, for a miracle.

Ăn đêm ở Hua Hin

Monday, March 1st, 2010

Bài đăng trên tạp chí Món Ngon ra ngày 1 tháng 3 năm 2010

Du lịch Thái Lan không mới đối với du khách Việt Nam, tuy nhiên hầu như khách ta thường chỉ được đưa đến thành phố biển Pattaya, hoặc gần đây các công ty du lịch lữ hành chào mời địa điểm mới là Phuket. Vì thế có nhiều người Việt Nam không biết đến Hua Hin, một thành phố biển nổi tiếng không kém, cách thủ đô Bangkok khoảng 220 km về hướng nam.

Hua Hin có không gian yên bình, thoáng đãng với bờ biển trải dài về hướng Đông, có nhiều cánh đồng dứa bát ngát và những vườn dừa vút cao. Gần 100 năm trước, vua Prajadhipok (Rama VII) đã tìm ra Hua Hin và ngài chọn nơi đây làm nơi nghỉ mát Hoàng Cung. Vào năm 1928, cung điện hoàng gia có tên “Klai Kang Won” (tạm dịch: “Xa rời phiền muộn”) đã được xây dựng và đó chính là món quà đức Vua tặng Hoàng Hậu Rambaibarmi.

Ngoài những điểm đến như rừng quốc gia, tham quan vườn nho và nghề làm rượu, ngôi chùa Huay Mongkol với tượng Phật linh thiêng nổi tiếng, ga xe lửa Hua Hin nơi được xem là ga xe lửa đẹp nhất Thái Lan xây dựng hoàn toàn bằng gỗ… thì một điểm đến rất hấp dẫn và nằm ngay trong nội ô Hua Hin chính là khu chợ đêm.

Chợ đêm họp vào mỗi tối, từ 18 đến 23 giờ bày bán nhiều đồ lưu niệm, thủ công mỹ nghệ, ẩm thực và  đặc biệt là hải sản từ biển Hua Hin. Hải sản được các chủ nhà hàng trưng bày bên ngoài, dọc đường đi trông thật hấp dẫn. Sau khi khách xem qua, mặc cả giá và chỉ một chốc sau là đã có ngay những món ăn ngon miệng, đẹp mắt… Chủng loại những món hải sản này khá giống Việt Nam, tuy nhiên cách chế biến khác biệt sẽ mang đến cho bạn sự mới lạ. Ngon nhất có thể kể đến món gỏi nghêu chua chua cay cay mà chắc chắn bất kỳ ai cũng sẽ vừa ăn vừa xuýt xoa, trong khi chờ đợi món mực nướng cũng hấp dẫn không kém.

Sau khi ăn mặn, đã có  vô vàn món tráng miệng sẵn sàng phục vụ bạn. Phổ biến nhất là món bánh Rotee, chỉ chưa  đầy một trăm mét, bạn có thể bắt gặp  đến 3,4 quầy bán loại bánh này. Bánh làm từ bột  đã nhồi sẵn, chiên với các loại nhân chuối, mật ong, sô cô la… Bàn tay anh chủ quầy cán bột thoăn thoắt như một chuyên gia ảo thuật. Bạn không nên bỏ qua món bánh này với mùi thơm của chuối quyện với vị ngọt của mật ong cùng lớp bột giòn giòn mềm mềm. Nếu không thích bánh ngọt, bạn cũng có thể dùng trái cây, với rất nhiều loại đã được gọt vỏ và ướp lạnh trong bao nylon nhìn rất bắt mắt. Hầu như ở Thái Lan không có khái niệm “mùa nào thức nấy” vì quanh năm suốt tháng bạn đều có thể ăn sầu riêng, xoài, dưa hấu, dưa lưới, cam ngọt… với chất lượng ngon nhất.

Tuy nhiên không phải ai cũng yêu thích thú vui “ăn hàng”, đừng lo lắng vì đại lộ Phetchakasem là nơi tập trung buôn bán các món ăn có “quốc tịch Mỹ” như Pizza Hutt, cà phê Starbuck, kem Swensens, thức  ăn nhanh Mac Donald… và trên đại lộ Damnern Kasem cũng là nơi tập trung nhiều nhà hàng bán các món đặc sản đến từ nhiều nước trên thế giới. Còn ở một vài ngã tư lớn lại là quán “nhậu” địa phương, nơi các “chiến hữu” có thể ngồi đến nửa đêm về sáng. Khi đến Hua Hin, dù cho bạn là người khó ăn nhất thế giới thì tôi chắc rằng bạn cũng sẽ chọn được một món ăn thật hợp khẩu vị!

 - Ăn đêm ở Hua Hin

 - Ăn đêm ở Hua Hin

 - Ăn đêm ở Hua Hin

Khao niew & kha nom
Sticky rice with cake (~ bánh gan)

 - Ăn đêm ở Hua Hin

 - Ăn đêm ở Hua Hin

Breakfast street vendor - they are preparing and we are the first guess of the day

 - Ăn đêm ở Hua Hin

Breakfast street vendor - they are preparing and we are the first guess of the day

 - Ăn đêm ở Hua Hin

 

 

Tet again, Like or Dislike?

Tuesday, February 16th, 2010

Finally Tet is again.

I don’t like to visit Nguyen Hue flower street with the same decoration, the same flower, the same style every year… too hot and extremely crowded. The organizer should place some bench along the street for senior people who can take a stop. I’ve no idea where to go on these days, visit some relatives and hang out with friends and family at night. That’s all. Most of the restaurant closed or in bad services because of overload of customers or lack of waiters, chefs… and I’m thinking about escaping from Vietnam for the next Tet?

Thankfully that I have 9 days to stay at home with family, finish some pending works, and read some books. Thankfully that all the streets are vacant, thankfully I got some lucky money.

 - Tet again, Like or Dislike?

[Last hrs of the last day of the year of Ox]

 - Tet again, Like or Dislike?

[Corn field]

Những nụ hôn rực rỡ rậm rực

Friday, February 5th, 2010

 

 - Những nụ hôn rực rỡ rậm rực

 

Thiệt ra tựa entry là  “Những nụ hôn rậm rực” - nhưng phải đặt là “Những nụ hôn rực rỡ rậm rực” để cho SEO friendly  với những bạn search “Những nụ hôn rực rỡ” hahahaha :D :D

 

Mình đã xem “những nụ hôn rậm rực”, thích lắm, thích lắm, thích cách làm phim “nhảm và nhái có ý nghĩa” của NQDzũng, tất nhiên không phải là hay 100%, và đây là những đoạn mình kết mô-đen:

- Thích quay phim, có nhiều đoạn đẹp, góc máy bình thường, hông lạ
- Đoạn Phương Thanh cho Minh Hằng xem tấm ảnh của PT chụp với Đàm Vĩnh Hưng đã bị xé cái mặt rách tét bét, Minh Hằng hỏi: “Cô đã từng yêu người này àh” - PT trả lời: “Đó chỉ là thời nông nổi” :D :D
- Thích đoạn PThanh hát nhảy múa lung tung beng
- Thích cái đoạn gõ thùng, gõ nồi y như band của Hàn Quốc
- Thích cái đoạn chị nhà báo ngồi nói tỉnh bơ: “Tổ chức gì mà thiếu chuyên nghiệp, hông biết phòng PR ở đâu để cuối chương trình còn biết chỗ lấy bao thư :D :D :D”
- Cái sân khấu thiết kế rất tiết kiệm, nhưng xử lý có màn nước rơi rơi và đèn quánh ngược từ phía sau lên nhìn đẹp đẹp, mà giá như có cả 2 đèn 2 bên, đàng này chỉ có 1 bên phải, nên bên trái bị thiếu thiếu
- Thanh Hằng đẹp lung linh, quần áo và make up đẹp quá quá…
- Dziễn xuất của cái bạn lao công “áo cam cài cổ”

Hổng thích
- Cái bạn nam diễn viên chính mặc đồ sến hẹ quá, cứ như năm 2002
- Cái bạn Vân Anh đóng đơ như cái nơ
- Hổng thích đoạn cả đám ký giả bu bu, hỏi hỏi, hát hát
- Một vài chỗ thoại dzài dzòng

Chơi dzơ đã có OMO - ngại gì vết bẩn

Thursday, December 3rd, 2009

Bạn có biết vì sao báo tuổi trẻ đang quýnh tơi bời mấy trang web teen đình đám như kênh14. Đồng ý là kenh14 nhảm, kenh14 ba xàm, kenh14 lá cả, nhưng không phải chỉ gần đây mới nhảm như vậy. Thế tại sao bây giờ tuổi trẻ tốn giấy tốn mực quýnh bầm dzập?

Bạn có để ý, thấy cách đây vài tháng tuổi trẻ làm survey về teen không?
Bạn có để ý, thấy tuổi trẻ mới làm 1 chuyên trang cho teen online không?

Giờ bạn đã hiểu tại sao ha!!!!

Chơi sạch thì khó, chứ chơi dzơ đã có OMO - ngại gì vết bẩn. :D :D :D

 - Chơi dzơ đã có OMO - ngại gì vết bẩn

Về Cà Mau

Wednesday, November 18th, 2009

Bạn leo lên xe, và ghim iPod vào nghe She Wolf, repeat đâu được 3 lần thì xe bắt đầu lăn bánh. Bạn bắt đầu bị hành hạ bởi 2 dòng nhạc Thúy Nga và Asia đan xen với nhau. Đến khi đĩa hết thì chỉ còn màn hình xanh lè nhấp nháy và chẳng có ai buồn tắt…. Đợi một lát, thấy ổn ổn, bạn tiếp tục cắm sâu iPod vào tai nghe tuồng cải lương “Nửa đời hương phấn” với cô The và cô Diệu…

Nhìn ra bên ngoài cửa, ánh đèn cứ chạy xoen xoét, đến nỗi nhắm mắt lại mà vẫn thấy những lằn ánh sáng bay qua vun vút. Bạn ngáp ngắn ngáp dài, mà vẫn không ngủ được.

Xe ngừng lại ở một quán ăn, bạn lim dim mở mắt ra thì có nguyên vòi nước xịt vào bạn, bạn hết hồn, tưởng bị tạt nước, ai dè người ta tạt nước rửa xe, còn bạn ngồi bên trong nên hổng ướt một cọng tóc.

Mọi người lục đục kéo lên lại và xe lăn bánh, cho đến khi bạn “bị” đánh thức dậy để hỏi xem có ai xuống xe ở Bạc Liêu hay bến đò gì đó không, lúc đó 5 rưỡi sáng. Và bạn thức luôn đến bến xe, chờ bạn Gấu ra đón

Buổi sáng ở đây hình như mới mưa xong, lành lạnh, đường ướt lẹp nhẹp, đối diện bến xe có mấy quán cafe, mấy ông honda đến hỏi bạn đi về đâu, bạn lắc đầu lòng nghĩ thầm “trời ơi làm như thân thiết dữ lắm, còn kiu tui là huynh”

Sáng hôm đó bạn Gấu chở bạn đi vòng vèo mấy con đường ở Cà Mau, xẹt qua xẹt lại là hết. Xong ghé quán ăn bánh tằm, dzở ẹc. (:p) vậy mà quảng cáo là ngon ơi là ngon, haizzz…. nguội ngắt nguội ngơ. Dzở hơn bánh tằm Cà Mau bán ở Trần Phú quận 5 :p

Người Cà Mau chỉ đường cũng mắc cười:
- Đường nay đi ra hòn đá bạc hả chị
- Ờ, đúng rồi
- Thẳng hoài hả chị, có quẹo đâu hông?
- Thẳng dzị áh, hổng có quẹo, mà đường nó quẹo thì mình quẹo theo

Hóa ra con đường thì không có ngã rẽ, chỉ là con đường quan co, nên chị ấy mới dặn là thấy nó quẹo thì quẹo theo (không lẽ thấy nó quẹo mà mình đi thẳng thì xuống ruộng sao trời :D - hềhề)

Ra Hòn đá bạc xa tít mù xa, chạy miết mới đến nơi, ngồi ngắm biển và ăn trưa sau đó đi loanh quanh rồi ghé qua rừng U Minh cho biết. Leo lên tháp canh rừng thấy bạt ngàn là cây xanh ngút tầm mắt. Thiệt là trong lành và sảng khoái (nếu không bị mắc mưa dzầm dzề thì còn thích hơn)

Khi về thì ghé nhà cậu Năm của bạn Gấu, nhằm lúc mợ Năm đang có ở đó, người miền Tây vồn vã hiếu khách, nghe cái giọng nói đã thấy thân thiện. Nhà của cậu mợ nằm ngay mặt tiền sông, có cây xăng chuyên bán cho ghe thuyền qua lại, nên đi chợ thì đi đò ngang qua bên kia sông. Nghe bạn Gấu nói mình chưa đi đò ngang, nên mợ Năm “quắc” ông lái đò dzô, cho mình đi thử đò ngang. Mưa thì lất phất, đi đò giữa sông lạnh ghê luôn.

Chiều hôm đó mợ Năm đang chuẩn bị làm xôi lá dứa, vậy là sáng hôm sau mình cũng đuợc ăn ké một nắm. Ngon ghê luôn.

Đi Cà Mau thấy mấy con đường nhỏ nhỏ có ghe, có sông, có cây mọc nghiêng bên bờ sông, có người ta đứng tuốt lúa hai bên đường, có đàn gà con lông màu hồng phớt (chủ gà nhuộm màu để phân biệt với gà hàng xóm và để không bị quạ gắp đi), có bầy vịt đang gội đầu bên mép sông, có cây đu đủ quá chừng là trái, có cây mận trong nhà đỏ rực trên cành, có hàng đậu bắp đang đậu trái, có luống hành đang lên cây…. đẹp quá đi hà (đẹp vậy chứ mà ở đây 1 tuần chắc buồn chết áh)

Đi Cà Mau còn được ăn con vọp, gần giống con nghêu mà to hơn nhiều, ở SG hông có chỗ nào có bán thứ này đâu nghen. Con ốc len ở Cà Mau cũng to kếch xì nái, con sò huyết cũng to bà nội bà ngoại, con cua thì cũng mập ú ù nu… kết luận con gì ở Cà mau cũng bự. Haha

Đặc biệt ấn tượng với con cá thòi lòi, lần đầu tiên mình banh thịt con này ra ăn, thấy nó xấu xấu nhìn cũng ghê ghê, mà ăn thì cũng ô kê :D Con cá thòi lòi mình ăn nó bự bằng cùm tay con nít, ướp muối ớt nướng đơn sơ. Đêm đó “nhậu” với bạn Gấu và 3 đứa em của bạn ấy đến hơn 1 giờ sáng về nhà, tội nghiệp mấy đứa sáng lại phải dậy sớm dọn quán bán. Bữa đó, 2 vợ chồng đứa em thi nhau kể chuyện ma, nghe muốn làm mệt vì chuyện nào cũng chính mắt ông (bà, cô, chú, bác) của em thấy, hix… thiệt là đau tim.

Cọng bún của Cà Mau cũng ngon nữa, khác bún Sài Gòn, nó hơi trong trong, dai dai, không như bún Sài Gòn bở bở và có mùi hôi hôi.

Còn ăn món bánh tằm cay nữa, thiệt tình là cay…

Còn ăn con cúm núm rô ti nữa, nhưng mà hông thích thịt con này lắm, vì nó giống giống thịt vịt (màu nâu nâu - mà mình không thích vịt)

Còn ăn thịt trâu xào khổ qua nữa, cũng ngon ghê áh ;-)

Leo lên xe về Sài Gòn còn thủ thêm 2 cái xôi vị và 1 cái bánh khoai mì nuớng, nửa khuya thức dzậy, lôi trong giỏ ra ăn, nhớ Cà Mau.

 - Về Cà Mau

Hòn đá to
hòn đá nặng
Một người nhấc
Nhấc không đặng

Hòn đá nặng
hòn đá bền
Nhiều người nhấc
Nhấc cũng lên.

 - Về Cà Mau

Quê em bên bãi biển
Phong cảnh đẹp vô cùng
Nước biển xanh mênh mông
Sóng xô tràn bãi cát

Sớm ngày vang tiếng hát
Từng đoàn thuyền ra khơi
Chiều ngả bóng mặt trời
Thuyền về đầy ắp cá

Quê em giàu đẹp quá
Em tha thiết yêu quê.

 - Về Cà Mau

 - Về Cà Mau

 - Về Cà Mau

Cái bống là cái bống bang
Khéo sảy khéo sàng cho mẹ nấu cơm
Mẹ bống đi chợ đường trơn
Bống ra gánh đỡ chạy cơn mưa rào.

 - Về Cà Mau

 - Về Cà Mau

Khi con tu hú gọi bầy
Lúa chiêm đang chín, trái cây ngọt dần

 - Về Cà Mau

Mưa xuân trên biển, thuyền yên bãi
Tôm cá chắc đầy phiên chợ mai
Sắm tết thuyền về dăm khóm đỗ;
Đảo xa thâm thẩm vệt mưa dài.

 - Về Cà Mau

Lặng rồi cả tiếng con ve
Con ve cũng mệt vì hè nắng oi
Nhà em vẫn tiếng ạ ời
Kẽo cà tiếng võng mẹ ngồi mẹ ru
Lời ru có gió mùa thu
Bàn tay mẹ quạt mẹ đưa gió về
Những ngôi sao thức ngoài kia
Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con
Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời

 - Về Cà Mau

 - Về Cà Mau

 - Về Cà Mau

Ai dậy sớm
Bước ra vườn
Hoa ngát hương
Đang chờ đón

Ai dậy sớm
Đi ra đồng
Cả vừng đông
Đang chờ đón

Ai dậy sớm
Chạy lên đồi
Cả đất trời
Đang chờ đón

 - Về Cà Mau

Bước ra đồng sau
Thấy máy bơm nước
Bước ra đồng trước
Thấy guồng đang quay
Chẳng mưa từ chín tầng mây
Thì mưa từ những bàn tay con người

 - Về Cà Mau

 - Về Cà Mau

 - Về Cà Mau

Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió,
Sẽ được nghe nhiều tiếng chim hay,
Tiếng lít rít chim sâu trong lá,
Con chìa vôi vừa hót vừa bay.

 - Về Cà Mau

Em yêu ngôi nhà
Gỗ tre mộc mạc
Như yêu đất nước
Bốn mùa chim ca

 - Về Cà Mau

Lối vào rừng quốc gia U Minh
U Minh national forest entrance

 - Về Cà Mau

Rừng quốc gia U Minh
U Minh national forest

 - Về Cà Mau

Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước xanh trong soi bóng những hàng tre

 - Về Cà Mau

Bún nước lèo Cà Mau
Cà mau fish noodle

 - Về Cà Mau

Breakfast

 - Về Cà Mau

Bút chì xanh đỏ
Em gọt hai đầu
Em thử hai màu
Xanh tươi, đỏ thắm

Em vẽ làng xóm
Tre xanh lúa xanh
Sông máng lượn quanh
Một dòng xanh mát

 - Về Cà Mau

 - Về Cà Mau

Quác quác quác
Quạc quạc quạc
Con vịt, con vạc
Có thương em tao
Thì lội xuống ao
Bắt ba con ốc
Thì lội xuống rộc
Bắt năm con rô
Thì lội xuống hồ
Bắt mười con giếc.

 - Về Cà Mau

Floating gas station

 - Về Cà Mau

Quê em đồng lúa nương dâu
Bên dòng sông nhỏ nhịp cầu bắc ngang
Dừa xanh tỏa mát đường làng
Ngân nga giọng hát rộn ràng tiếng thoi

 - Về Cà Mau

 - Về Cà Mau

 - Về Cà Mau

Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quanh nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm nghe tiếng của bà năm xưa

 - Về Cà Mau

Cánh diều no gió
Sáo nó thổi vang
Sao trời trôi qua
Diều thành trăng vàng

Cánh diều no gió
Tiếng nó chơi vơi
Diều là hạt cau
Phơi trên nong trời

 - Về Cà Mau

Xem kịch “Dòng nhớ”

Wednesday, November 18th, 2009

 - Xem kịch Dòng nhớ

Mới coi kịch “Dòng nhớ” - đạo diễn Hạnh Thúy - kịch chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của Nguyễn Ngọc Tư, hình như hôm nay là ngày công diễn đầu tiên thì phải. Báo chí khen nhiều, nhưng coi bộ kịch bản nó mất chất của Nguyễn Ngọc Tư rồi.

Dàn diễn viên trẻ của phần 1 không kham nổi vai, nên ai đã yêu thích truyện NNTư khi xem có thể bị cảm giác hụt hụt nguyên khúc đầu. Các nhân vật này, trừ vai Trung Dân ra, thì từ lời nói đến điệu bộ không toát lên được chất miền Tây. Tuy cũng có chêm những từ địa phương, nhưng cơ bản là cái giọng nghe Sài Gòn quá. Phần 2 Tú Trinh diễn hay nhưng mà giọng của Tú Trinh chưa bao giờ hợp với 1 người đàn bà nghèo, có số phận, mà nhất là phải nói giọng miền Tây đớt đớt.

Hổng hiểu sao trong truyện, cây sống đời trồng trên ghe để bóp với muối hột chữa bệnh ho. Còn trong kịch tự nhiên sửa thành lá sống đời bóp với muối hột để đắp cho chân không bị nổi gân (T_T)

Đứa bé bị chết đuối trong truyện lúc 7 tháng, qua kịch thành té sông lúc 3 tuổi :D

Tên cô Hai Giang qua kịch tự nhiên thành cô Thà, kỳ cục…

Trong kịch thì thêm phần thư giãn cho khán giả nên sinh ra thêm nhân vật cậu Út và bà Tư Mắm, cũng làm khán giả cười, nhưng xét về tinh thần và cốt truyện của Nguyễn Ngọc Tư thì không liên quan với nhau.

Kịch được chuyển thể theo trình tự thời gian từ xưa đến nay, xem sẽ dễ hiểu hơn xem truyện. Trong truyện thì trình tự đảo lộn từ nay lần về xưa.

Trong kịch nhân vật của Kim Xuân có vẻ cam chịu hơn trong truyện, có lẽ trong truyện dễ tả nội tâm hơn.

Thích cái tiếng tát nước xuyên suốt vở kịch mà trong truyện hông có.

Phần nhạc thì bê nguyên đoạn nhạc intro bài “Ru lại câu hò” của Cẩm Ly, phải chi soạn 1 phần phối khác thì chiên nghiệp hơn, mà hát cũng được, vì lời bài hát cũng hợp với cốt truyện nữa.

Nhưng nếu bưng y xì xì trong truyện qua thì khán giả chắc sẽ ngán lắm, vì nó bi ơi là bi… xét về mặt thị trường chắc là không ổn, nên túm lại, tác phẩm đầu tay chắc cũng OK.